Những chú trọng của du lịch việt nam

Những lối sống của bản thân và gia đình mình mà còn luôn luôn quan hệ mật thiết với quần chúng, khiêm tốn học hỏi quần chúng, vận động quần chúng tự giác hành động, được tập thể yêu quý và giúp đỡ. Chiến sĩ thi đua Đỗ Thị Bích – Phó giám đốc công ty du lịch Quảng Ninh, kiêm giám đốc khách sạn Hạ Long là một người như thế. Chị khiêm tốn nói với chúng tôi: “Được có mặt tại Đại hội ngày hôm nay tất cả là nhờ vào tập thể đồng nghiệp trong công ty, họ đã giúp tôi rất là nhiều trong công tác quản lý, đoàn kết, gắn bó cùng đưa công ty Quảng Ninh có một bước tiến mới. Công suất buồng phòng cả năm đạt trung bình khoảng 97%”. Các điển hình tiên tiến như một vườn hoa nhiều hương sắc, Chiến sĩ thi đua Trịnh Ngọc Lan, giám đốc công ty du lịch Tây Ninh là một bông hoa trong vườn hoa đó. Chị là người luôn luôn cầu tiến, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, giản dị, khiêm tốn, giàu lòng nhân ái. Chị tâm sự “Tôi tự hào và đem theo rất nhiều thành tích của cả tập thể chứ không riêng cá nhân tôi. Ở giữa đại hội đầy trí tuệ, tôi thấy mình còn nhỏ bé trong các phong trào chung. Qua đại hội, tôi đã tập hợp được những kiến thức mà bản thân tôi chưa có rất nhiều Anh hùng lao động và Chiến sĩ thi đua. Bước sang thiên niên kỷ mới tôi cùng anh chị em trong công ty sẽ phấn đấu đưa ra những sản phẩm mới về du lịch, những sản phẩm gắn liền với hoàn cảnh thực tế của địa phương để xứng đáng là một ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh”. Cũng suy nghĩ đó, ông Phan Đức Mấn chiến sĩ thi đua giám đốc công ty khách sạn Du lịch Kim Liên tâm sự: “Lần đầu được đi dự đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc, tôi cảm thấy Du lịch còn non trẻ so với các ngành khác. Chúng tôi phải tiếp tục cố gắng phấn đấu để thúc đẩy ngành ngày càng phát triển”. Phát biểu ý kiến chỉ đạo Đại hội và cổ vũ phong trào thi đua yêu nước, Tổng bí thư Lê Khả Phiêu nêu rõ: “ Không con đường đột phá nào là không gian nan, phải có có những người anh hùng, có tên và không tên, thầm lặng, bền bỉ, kiên định, nhiệt huyết, can trường và sông pha sáng tạo. Thi đua là sáng tạo trí tuệ, là tiến công, là đạo đức và rèn luyện bản lĩnh, xây dựng nhân cách con người Xã hội chủ nghĩa”.
Thúy Bình – Diệp Hiền – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Chọn trang phục cho nhân viên bàn như thế nào?

Cả nước hiện có 3.050 khách sạn với 50.294 phòng. Bình quân mỗi khách sạn có một tổ bàn 3 người, số nhân viên phục vụ bàn của tất cả các khách sạn đã lên tới trên 10.000 người. Trang phục cho hàng vạn con người làm công việc đặc thù này rõ ràng là một vấn đề không nhỏ.
Trên thực tế, cho đến nay vẫn chưa có văn bản nào quy định cụ thể cho trang phục của nhân viên tổ bàn nói riêng và nhân viên khách sạn nói chung. Tại bản quy định về tiêu chuẩn xếp hạng khách sạn du lịch ban hành kèm quyết định 107 (ngày 22/6/1994) của Tổng cục du lịch, phần tiêu chuẩn cán bộ nhân viên phục vụ chỉ đưa ra yêu cầu về trang phục phải “thuận tiện”, kiểu dáng đẹp, lịch sự.
Tại thông tư số 20 LB/TCDL – TM của Liên Bộ Tổng Cục Du lịch và Bộ Thương mại quy định về điều kiện kinh doanh tại cơ sở lưu trú du lịch và nhà hàng ăn uống, đưa ra yêu cầu cụ thể hơn một chút: “đối nhân viên trực tiếp tiếp xúc với khách trang phục phải được là phẳng, không có vết bẩn”.
Từ hai quy định trên có thể hiểu yêu cầu về trang phục của nhân viên bàn là: Thuận tiện, vệ sinh, đẹp, lịch sự! Các yêu cầu này được bảo đảm bằng cách nào? Vẫn từ các quy định trên cho thấy đây là vấn đề thuộc trách nhiệm của giám đốc khách sạn. Chính sự “để ngỏ” này đã dẫn tới tình trạng “trăm hoa đua nở”. Có khách sạn trang bị cho nhân viên bàn của mình loại trang phục quá cầu kỳ lòe loẹt, không ăn nhập gì với khung cảnh phòng ăn. Có khách sạn lại quá đơn giản, coi nhân viên trổ bàn như những người lao động bình thường khác nên trang bị cho họ những bộ quần áo đồng phục rất cứng nhắc, màu sắc tối, gây cho khách những cảm giác khó chịu. Cần làm gì để thu hẹp được những biểu hiện lạc đường trong cảm nhận về vị trí của trang phục cho nhân viên bàn?
Trước hết, cần nhận thức rõ rằng vai trò của nhân viên bàn là hết sức quan trọng. Họ là “sợi dây kết nối” giữa phòng ăn với thực khách, nhằm tạo ra trong họ những cảm xúc tốt lành nhất. Muốn vậy, yêu cầu đầu tiên đối với trang phục của nhân viên bàn là phải hòa đồng với màu sắc, kết cấu của phòng ăn. Tùy theo ánh sáng phòng ăn đậm, nhạt, hay màu vàng, xanh… mà có thể chọn trang phục màu trắng, xanh nhạt, vàng nhạt, hồng cho hài hòa. Việc lựa chọn màu sawcsconf phải lưu ý tới đặc điểm riêng (dấu ấn) của từng vùng miền.
Thiên Hòa – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Du lịch xanh bến tre con đường thênh thang

Nếu có dịp theo chân những đoàn lữ hành đến các vùng sông nước thân quen của tỉnh Bến Tre người ta mới thấy rõ hơn những tiềm năng còn ẩn chứa trên ba dãy Cù Lao này. Thật vậy, chỉ với 2 USD du khách sẽ được đón tại một trạm tiếp nhận vừa được xây dựng và đưa vào sử dụng từ tháng 10/1997 tại Tiền Giang. Từ đây du khách sẽ vượt sông Tiền bằng du thuyền, sau đó đến các vệ tinh của công ty ở xã An Khánh, Cồn Phụng, Cồn Quy thuộc xã Tân Thạch là các vườn trái cây đủ loại, vườn nuôi ong, lò cất rượu, lò kẹo hay các làng nghề để thưởng thức các món ăn đặc sản và mua quà lưu niệm, mà đa số đều được sản xuất thủ công với nguyên liệu từ cây dừa. Một nét chấm phá về hoạt động du lịch sinh thái ở cửa ngõ Bến Tre như trên chưa thể lột tả hết những gì đang và sẽ diễn ra ở đây khi mà rừng chồi tự nhiên ở sân chim Ba Trì và những vuông vườn rợp xanh đang vẫy gọi, chào mời. Nhưng chỉ riêng điều này thôi cũng để báo cho người ta nhiều hứa hẹn thú vị so với những gì trước đây du khách trong và ngoài nước dường như cũng còn quá mơ hồ về một vùng đất cù lao. Nếu như từ bao lâu nay người dân Bến Tre đã quá quen thuộc với cụm từ “khó khăn do địa bàn của vị lãnh đạo ngành Du lịch Bến Tre hồi cuối năm nay, dù chỉ là một cuộc trao đổi tình cờ, đủ để người ta thấy và tự tin hơn vào sự phát triển đúng đắn của du lịch Bến Tre, khi ông nói “không thể đổ thừa do khó khăn về địa lý! Indonesia, Nhật Bản… với hàng ngàn hòn đảo ở mỗi quốc gia đó thì sao?”. Vâng, bằng với sức vóc của chính mình, Du lịch Bến Tre đã “ngộ” ra đã tỏ ra “biết người, biết ta” trong cái thế “tựa lưng núi” từ bao lâu nay đã kìm hãm không ít cho sự phát triển mọi mặt của kinh tế tỉnh Dừa. Một “mũi trinh sát” đã được tung vào Tiền Giang vào tháng 6 năm 1997 và trạm tiền tiêu đã được hình thành tại phường 6, Thành phố Mỹ Tho. Vượt sông Tìm một việc làm tưởng chừng như đơn giản không có gì khó khăn, nhưng phải mất một thời gian hơn 14 năm, kể từ ngày thành lập đến nay, Du lịch Bến Tre mới thực hiện được. Chính điều này đã tiêu biểu phần nào cho sự “ngộ ra” ấy. Hãy khoan nói đến du khách và những đoàn lữ hành khách Quốc tế.
Hồ Cỏ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Trước thềm năm mới

Trong “công nghiệp du lịch”, kinh doanh công nghệ giải trí, điểm du lịch được xem là một trong những lĩnh vực dịch vụ “ăn nên làm ra”. Điều đáng có thể được chứng minh qua loạt thành công từ những năm gần đây, đặcbiệt ở năm 1996 – 1997 qua các khu vui chơi giải trí ở TP. Hồ Chí Minh như Suối Tiên, Đầm Sen, Kỳ Hòa… Vào những dịp lễ lớn, như dịp Tết, lượng khách vào tham quan, vui chơi tại các nơi này luôn tăng vọt, đặt các công viên vào tình trạng quá tải. Nhận thấy, nắm bắt được một thị trường tiềm năng, đang khan hiếm về sản phẩm giải trí mang tính chất của công nghệ giải trí (Entertainment Industry) hiện đại, các nhà kinh doanh đã bắt tay vào cuộc. Năm nào vào dịp giáp Tết các điểm vui chơi cũng đều bận rộn, tấp nập để chuẩn bị nhiều chương trình nhằm phục vụ các “thượng đế”. Họ không e dè chi phí để đầu tư các sản phẩm – những đứa con tinh thần của du khách, với quy mộ lớn, gây nên ấn tượng, thu hút khách quan tâm.
Nếu như năm 1997 sự mở đường của công nghệ giải trí tại các khu vui chơi đã tạo nên sự thành công không ngờ đến với các nhà quản lý, mở đường cho lĩnh vực này phát triển những bước dài nhằm bắt kịp trình độ của khu vực. Và vào mùa Tết Nguyên Đán 1998 này, tốc độ xây dựng những loại hình công nghệ mới tại khu công viên cũng nhộn nhịp không kém, hầu như tất cả đều chuẩn bị cho một mùa bội thu về doanh số…
Trung Quốc: Tại phố Đông thuộc thành phố Thượng Hải, Trung Quốc vừa hoàn thành xây dựng tòa nhà Kim Mậu cao nhất nước và thứ ba thế giới, sau tòa nhà tại thủ đô Kuala Lumpur. Malaysia và toàn nhà tại Chicago ở Mỹ. Tòa nhà tại Thượng Hải được xây dựng trên diện tích 23 ngàn mét vuông mặt đất, diện tích kiến trúc là 293 ngàn mét vuông, có 3 tầng ngầm cùng 88 tầng trên mặt đất, cao 420,5 mét. Theo dự kiến, từ tầng 3 đến tầng 50 dùng làm văn phòng làm việc cho hơn 10 ngàn nhân viên; tầng 53 đến tầng 85 dùng làm khách sạn 5 sao, tầng 86 là một câu lạc bộ lớn, tầng 87 là nhà hàng ăn và giải khát, tầng 88 là nơi đón khách ngắm cảnh toàn thành phố. Các tầng dưới chung quanh toàn nhà là phòng họp, rạp chiếu phim, phòng chiêu đãi, cửa hàng và các trung tâm giải trí. Tầng ngầm thứ nhất là nhà hàng đặc sản, tầng ngầm thứ hai và thứ ba là nơi để 800 ô tô.
Hữu Vinh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Chiến lược phát triển du lịch

Mới hay, khi đất nước hòa bình, khi chính trị ổn định, có đường lối đúng, có thành tựu của công cuộc nền kinh tế mở cửa, du lịch nước ta cũng có thể tạo nên những bước tiến đáng kể. Ấy là chưa đầu tư gì nhiều, chưa giỏi giang bao nhiêu. 7000 tỷ đồng doanh thu toàn ngành du lịch năm 1997. 780 tỷ đồng nộp ngân sách từ du lịch. Mọi so sánh đều là khập khiễng. Nhưng cũng thử đối chiếu với những con số mới đây của những ngành quan trọng khác. Mười triệu tấn than sạch, mục tiêu phấn đấu hàng chục năm, năm nay đạt gần 13 triệu tấn, cũng là 2.947 tỷ đồng, 30 triệu tấn lương thực, mơ ước hơn hai chục năm nay, nay đã đạt, dân thừa lương thực, xuất được 3,7 triệu tấn gạo đứng thứ nhì thế giới, thu được trên 800 triệu USD. Cả ngành hải sản xuất khẩu một năm cũng có giá trị tương tự. Vậy mà, đón một triệu khách quốc tế, ta có thu xã hội 400 – 500 triệu USD. Đón 2 triệu khách quốc tế tương đương tổng giá trị kim ngạch xuất khẩu 3,7 triệu tấn gạo, hoặc tương đương giá trị xuất khẩu hải sản toàn quốc. Thật có lý khi nói, tuy lắm khó khăn nhưng đầu tư để đón thêm 1 triệu khách quốc tế có phần còn dễ hơn sản xuất và tìm thị trường xuất thêm 2 triệu tấn gạo.
Có lẽ chính vì thế mà Đảng ta đã coi “Phát triển du lịch là một hướng chiến lược quan trọng trong đường lối phát triển kinh tế xã hội của Đảng và Nhà nước” (chỉ thị 46 CT/ TW của Ban Bí thư Trung ương Đảng khóa VII). Đại hội Đảng lần thứ VIII đã nhấn mạnh “Phát triển nhanh du lịch… Từng bước đưa nước ta trở thành trung tâm du lịch, thương mại, dịch vụ có tầm cỡ trong khu vực”.
Vượt trên 4 nước, đứng vào hàng trung bình trong các vùng Đông Nam Á sau vài năm là kết quả đáng tự hào. Nhưng trở thành một trong những trung tâm có tầm cỡ là một thách thức lớn, một nhiệm vụ trọng đại, Singapore diện tích bằng đảo Phú Quốc, dân số ngang Hà Nội, đón một năm trên 7 triệu khách, thu 8 tỷ USD. Malaysia, Thái Lan, mỗi nước một năm cũng trên 7 triệu khách. Trung Quốc phấn đấu đến năm 2000 trở thành nước đón khách du lịch đông bậc nhất thế giới. Nhật Bản một năm 12 triệu khách vào, 17 triệu khách ra. Pháp một năm trên 60 triệu khách đến…
Ta đi sau, mới ở giai đoạn đầu phát triển. Ta có bước đi, cách làm và mục tiêu cụ thể, hiện thực của ta, nhưng chắc cũng không ngoài những nét chung đó.
Văn Khoa – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Đầm sen tiếp tục phát triển công nghệ hiện đại

Tết năm 1997, Đầm Sen đã táo bạo, mở đường tiên phong đưa hai công nghệ giải trí hiện đại, mới mẻ về hệ thống xe điện Monorail và trò chơi vượt thác mạo hiểm và đầu tư cho khu du lịch của mình, với tổng số vốn đầu tư hơn 15 tỉ đồng (bằng tổng số vốn đầu tư cho Đầm Sen hơn 5 năm qua). Chính vì lẽ đó, nó đã góp phần khiến Đầm Sen chỉ trong 10 ngày Tết Đinh Sửu đã có hơn 900.000 lượt khách vào du xuân tại đây và đạt doanh thu hơn 17 tỉ đồng. Trong dịp Tết Mậu Dần, Ban giám đốc Công viên tiếp tục đưa nhiều hạng mục công trình khác vào khai thác với mong muốn đạt được 1 triệu lượt khách (trong 10 ngày Tết: từ mồng 1 – mồng 10) như: Hai nhà trưng bày thực vật quý hiếm là nhà xương rồng và vườn hoa ôn đới, có số vốn đầu tư trên 2 tỉ đồng phỏng theo mô hình của công viên Hantinton ở bang California (Mỹ). Tuy nhiên, trên hết vẫn là công trình Băng Đăng nghệ thuật khổng lồ chiếm một số vốn đầu tư cũng cao nhất, hơn 1 triệu USD, với khối kiến trúc lớn bằng đá được đông lạnh từ hàng ngàn tấn nước để tạo thành một quần thể cảnh quan độc đáo như: Vạn lý trường thành, Thiên đàn cầu niên, chợ Bến Thành, chùa Thiên Mụ, chùa Một Cột… Trong cái giá lạnh như một mùa Đông thực sự của châu u (-10 độ), chắc chắn sẽ tạo cảm giác mạnh cho du khách muốn nhìn ngắm nó. Ngoài ra Công ty Dịch vụ Du lịch Phú Thọ cũng chi thêm 1 tỷ đồng để đưa loại hình vui chơi: “Trò chơi kéo xe ngựa” nhập từ nước ngoài về, để khai thác trong dịp này. Nói tóm lại, so về tầm vóc quy mô lẫn vốn đổ vào, đầu tư cho Đầm Sen trong Tết Mậu Dần này cao gấp mấy lần so với cái Tết Đinh Sửu năm trước.
Chuyện tình hoa bướm
Tôi cùng bươm bướm tình xuân
Cỏ hoa trắng xóa một lần thênh thang
Từng mơ hóa bướm đầu hàng
Tôi bay từ Lão qua Trang chập chờn
Tôi từ độ gió nguồn cơn
Một con bướm nhỏ đủ vờn bao la
Giữa mình lại thấp thoáng ta
Đã ong còn bướm đã hoa con người
Đuổi theo bắt bướm chân trời
Tôi mong giữ lại cả thời tuổi thơ
Ép vào trang vở giấc mơ
Đã đâu hồn bướm còn xơ ruột ngài.
Bướm xưa là Chúc Anh Đài
Tình yêu bay vút ra ngoài mộ sâu
Một đời bắt bướm để đâu
Chợt nghe bướm đậu trên đầu phơ phơ
Hữu Vinh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Nói về du lịch ở huế

Ông Nguyễn Hữu Đông – giám đốc Công ty Du lịch Hương Giang – Huế

Đã từ lâu những người làm Du lịch và yêu Du lịch rất khao khát có một tờ tuần báo xứng đáng với tiềm năng, vị thế và tương lai phát triển của Ngành. Việc tờ báo Tuần Du lịch ra đời không chỉ đáp ứng lòng mong mỏi của nhiều  người mà chắc chắn nó sẽ góp phần không nhỏ vào việc thúc đẩy sự phát triển của ngành Du lịch nhà nước. Riêng cá nhân tôi: Tôi rất vui mừng vì từ nay ngành Du lịch Việt Nam đã có thêm một khuôn mặt mới cung cấp những thông tin cần thiết, bức tranh toàn cảnh về Du lịch Việt Nam đến với bạn đọc trong và ngoài nước.

Đọc tiếp Nói về du lịch ở huế

Về phong cách nói

– Tôi có thể giúp được gì cho Ông (Bà)?
– Cảm ơn.
– Phải đấy thưa Ông (Bà)
– Xin chờ cho một lát
– Xin lỗi vì để Ông (Bà) phải đợi
– Rất lấy làm tiếc
– Xin thứ lỗi
– Chúng tôi hy vọng được phục vụ quý Ông (Bà) lần sau
Khi giao tiếp phục vụ khách du lịch là người Nhật tại văn phòng không được gọi điện thoại vì lý do cá nhân. Luôn giữ bàn làm việc và khu vực xung quanh sạch sẽ gọn gàng ngăn nắp, không cười to, mải mê trò chuyện với ai đó hoặc gây ra những tiếng ồn không cần thiết. Khách đến phải chủ động chào đón khách, không biểu thị cách chào quá thân mật.
Với tư cách là hướng dẫn viên cho khách du lịch là người Nhật Bản chúng ta cần thể hiện tốt những nhiệm vụ sau đây:
1. Chào đoán khách một cách lịch sự theo phong cách Nhật Bản trong tư thế trang nghiêm, cúi lưng thấp, cười tươi với câu nói xin chào mừng quý vị đến với đất nước chúng tôi. Chúng tôi hân hạnh được đón tiếp quý vị và chuyến bay của quý vị thế nào? Ngay sau sự chào đón phải giúp đỡ khách mang vác hành lý nặng.
2. Mặc đồng phục đã được giặt ủi của và đeo biển hiệu trên ngực với vẻ mặt vui vẻ dễ gần.
3. Khi tiếp xúc cần nhìn thẳng vào mắt khách, đừng bao giờ tránh cái nhìn của họ. Kiểm tra họ và tên, khách và khách sạn nơi đã đăng ký đặt chỗ, giải thích cho khách thật cặn kẽ rõ ràng, dễ nghe khi trao cho họ vé khứ hồi, thẻ khởi hành v.v…
4. Với khách Nhật hộ chiếu là văn bản chính thức là công dân nước Nhật do đó văn bản quan trọng này chỉ có họ được giữ nó. Vì vậy hướng dẫn viên chỉ được phép cầm giữ hộ chiếu của khách trong trường hợp: Xin visa cho khách vì các nhà cung cấp dịch vụ yêu cầu phải có hộ chiếu là tài liệu cần thiết trong việc xảy ra các sự cố, tai nạn v.v…
Du lịch cổ phần hóa
Đó là chương trình vừa được trung tâm lữ hành quốc tế (Công ty Khách sạn Du lịch Đại Dương – Hải Dương) đưa vào khai thác, nhằm nâng cao kiến thức cổ phần hóa cho các nhà doanh nghiệp kết hợp tham quan, du lịch tại đặc khu kinh tế mở Quảng Châu – Thâm Quyến (Trung Quốc).
Chương trình 9 ngày 8 đêm, giá trọn gói 420 USD/ người (áp dụng cho đoàn 15 người trở lên). Chuyến đầu tiên lên đường vào ngày 12 – 12 – 1998.
Nguyễn Mạnh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Lãng tử nguyễn quý tân

Ông nghè Tân được bổ nhiệm làm tri phủ Quốc Oai (thuộc Hà Tây ngày nay). Nhưng cuộc đời làm quan thật ngắn ngủi. Ông chán nản vì tình trạng thối nát của quan lại đương thời, vì “không được đi chu du” thiên hạ. Hành động táo bạo nhất của ông là mời các chức sắc có máu mặt trong phủ về công đường tổ chức một đêm đánh bạc rồi treo ấn từ quan. Ông lại trở vào Huế và ở đấy, ông gặp lại nhiều bạn cũ cùng máu mê phóng túng như mình, trong đó có Nguyễn Công Trứ. Lúc này Nguyễn tướng công vừa được gọi từ nơi bị đầy làm lính thú ở Quảng Ngãi về nhận một chức chủ sự quê ở kinh đô. Người ta còn nhắc lại bài thơ ông nghè Tân viết tặng Nguyễn Công Trứ khi ông chủ thất thế có thêm một con trai: Mừng ông sinh được cậu con trai/ Thật giống con nhà chẳng giống ai/ Mong cho chóng lớn mà ăn cướp/ Cướp lấy khôi nguyên nữa chẳng hoài. Bài thơ được đọc trong bữa tiệc mừng, hết câu thứ ba đã làm chủ nhân và khách dự bữa tiệc mừng, hết câu thứ ba đã làm chủ nhân và khách dự tiệc xôn xao và mọi người chỉ được giải tỏa và cười òa khi ông nghè Tân đọc nốt câu cuối. Sau đó ông chứ xin cho bạn nhận chức giáo thụ ở huyện Bình Giang, Hải Dương.
Nhưng tính nào tật nấy. Nguyễn Quý Tân về làm giáo thụ chỉ được vài tháng. Ông bỏ chức một vài lần nữa, đi ngao du với bạn bè, nay đây mai đó. Nhờ những chuyến đi ấy mà ông nghè hiểu được dân tình, biết được nạn tham ô lại đương thời. Ông đã làm khá nhiều bài thơ trào phúng đả kích chúng không thương tiếc. Ông mất ở quê nhà năm bốn mươi tuổi sau một cuộc đời ngắn ngủi say mê làm lữ khách hơn làm quan. Trong bài thơ ông viết trước khi mất, ông đã có những câu bộc lộ rõ quan điểm ấy của mình:
Mùi thế thử chơi ngần ấy đủ
Cuộc đời đã hẳn lúc nào xong!
Thôi thôi xin vái cùng chung đỉnh
Kẻo nữa còn rầy với kiếm cung
Nguyễn Quý Tân một nhà thơ tài hoa, là người biết vượt ra khỏi những ràng buộc đương thời, coi thường công danh và dám dành cuộc đời ngắn ngủi của mình cho những cuộc đi và cuộc chơi.
Tăng cường tuyên truyền, giáo dục: cho dân hiểu và thực hiện nghiêm túc luật giao thông đường thủy. Về phía chủ tàu cần lập ngay biểu đồ vận hành, ấn định thời gian chính xác tàu cao tốc chạy qua để dân biết còn tránh. Lái tàu cũng phải luôn tập trung, chú ý trong việc thao tác, xử lý các tình hình trên sông.
Hương Linh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Buôn lậu gian lận thương mại đang là vấn đề nóng

Cần phải có sự phối hợp chặt chẽ hơn nữa giữa các ngành chức năng, giữa trung ương và địa phương, đặc biệt là sự phối hợp giữa bốn ngành chủ lực là Hải quan, Công an, Quản lý thị trường và Thuế vụ.
Chống BL – GLTM là mặt trận nóng bỏng hiện nay. Thủ tướng Chính phủ đã có chỉ thị 853/CT – TTg về đấu tranh chống buôn lậu trong tình hình mới cùng một số thông tư liên bộ, văn bản hướng dẫn thực hiện. Đây chính là công cụ để các ngành chức năng, các địa phương bước vào cuộc chiến đấu chặn đứng nạn BL – GLTM đang hoành hành ở nước ta.
Vụ án trứng Cá Hồi
Chuyện xảy ra ở thành phố Irkutxco vào đầu thập niên 80. Một nhóm sinh viên đại học đi cắm trại trong khu rừng bên hồ Bai can thơ mộng. Đến bữa trưa, họ khui những đồ hộp cá Kinky (cá mương) ra ăn với bánh mì. Chợt một người kêu toán lên trong nỗi sung sướng tột độ, bởi hộp cá anh ta đã khui, không phải là thứ cá rẻ tiền mà là một hộp trứng cá hồi đen. (Xin bạn đọc hiểu cho rằng, trứng cá là thứ hàng cao cấp ở Liên Xô hồi đó, nó chỉ được dành cho xuất khẩu hoặc dùng cho các buổi đại tiệc của các nhân vật Vip hay bán trong Intershop để thu ngoại tệ mạnh. Trứng cá hồi đen còn quý hơn nhiều lần so với các loại trứng cá đen thông thường). Khỏi nói là đám sinh viên chia vui với người gặp may như thế nào! Câu chuyện trứng cá hồi đen còn theo những người đi pic nic về trường học, về gia đình của họ.
Tin đó lan ra, tờ báo địa phương “Irkutxco” đăng câu chuyện hi hữu ấy vào mục “chuyện hàng ngày”.
Căn cứ vào câu chuyện đó, báo “Cá sấu” ở Matxcova đăng bức Karicatuya (Biếm họa) với chú thích: “Cá mương đẻ ra trứng cá hồi đen”. Bức biếm họa này không lọt qua con mắt của lực lượng an ninh kinh tế Xô viết. Họ mở cuộc điều tra tại nơi sản xuất cá Kinky. Thì ra, ở nhà máy này, đã từ lâu người ta tổ chức chế biến bí mật trứng cá hồi đen dưới nhãn hiệu cá Kinky để bán cho những kẻ có tiền với giá cao. Lực lượng an ninh kinh tế cũng khám phá ra đường dây sản xuất và tiêu thụ lậu trứng cá hồi đen này có liên quan tới vị Bộ trưởng Bộ nghề cá Liên Xô. Kết quả là ông này bị mất chức và hàng loạt yếu nhân khác của ngành công nghiệp nghề cá Liên Xô đi tù.
Lê Ngọc Minh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998