Festival Huế 2000

Chiều ngày 4 tháng 4 năm 2000, tại Hà Nội, Đại sứ quán Pháp, Vụ Hợp tác quốc tế (Bộ Văn hóa Thông tin Việt Nam) đã tổ chức buổi họp báo tổng kết công tác chuẩn bị của Liên hoan Festival Huế năm 2000. Tới dự có Đại sứ Cộng Hòa Pháp – ông Serger Degallaix, Vụ trưởng vu hợp tác quốc tế – ông Nguyễn Văn Sinh cùng các phóng viên báo chí tại Hà Nội. Tính đến ngày 3 tháng 4 Festival Huế sẵn sàng đón tiếp được 20 nghìn khách tham dự Liên hoan 31 trên 70 khách sạn tại Huế đã đăng ký kín chỗ. Cho đến trước 1 ngày khai mạc lượng khách vẫn tiếp tục tới Huế. Theo thông báo của Ban tổ chức Festival Huế 2000 toàn bộ số vé của đêm khai mạc đã được bán hết (250 nghìn đồng một vé cho một khách Việt Nam, 50 đô la Mỹ một vé khách nước ngoài và vé thường ngày dự các đêm hội là 25 nghìn đồng một vé một khách Việt Nam, 30 đô la Mỹ một vé một khách nước ngoài. Toàn bộ các tiết mục biểu diễn trong các đêm hội đã được tổng duyệt vào ngày 3 tháng 4 được đánh gái cao. Giám đốc điều hành phía Pháp tại Festival Huế 2000, ông P Bouller nhấn mạnh: “Mọi công nghệ tổ chức liên hoan, lễ hội Festival Huế 2000 đã hoàn chỉnh. Sự thành công của Festival sẽ là yếu tố quan trọng giúp cho Việt Nam có thể đưa Huế trở thành thành phố Festival Việt Nam nhằm phát huy vị thế của một di sản văn hóa thế giới”. Với vị thế quan trọng như vậy, đúng 18 giờ ngày 8 tháng 4 năm 2000 trên kênh truyền hình của 150 quốc gia trên thế giới sẽ phát trực tiếp lễ khai mạc Festival Huế 2000. Đây là một sự kiện rất lớn đối với Việt Nam điểm đến của thiên niên kỷ mới.
Xúc tiến xuất khẩu hàng Việt Nam sang Nhật Bản
Trong tháng 3 năm 2000, Tổ chức xúc tiến Thương mại Nhật Bản đã đàm phán với 61 Công ty Việt Nam nhằm tạo điều kiện đẩy nhanh xuất khẩu hàng Việt Nam sang Nhật Bản. Được biết, ba năm qua kim ngạch nhập khẩu các hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam và các nước châu Á vào Nhật Bản khoảng 320 triệu đô la Mỹ, trong đó Việt Nam chiếm tỷ trọng khiêm tốn, chưa tương xứng với tiềm năng.
Hội đồng các nhà doanh nghiệp trẻ Việt Nam tổ chức nhiều hoạt động thiết thực
Phát huy thành tích đạt được trong năm qua, năm 2000 này, Hội đồng các nhà Doanh nghiệp trẻ sẽ tiếp tục đẩy mạnh việc phát triển các Hội, các câu lạc bộ Doanh nghiệp trẻ địa phương tổ chức giải thưởng Sao Đỏ 2000 với việc mở rộng đối tượng trao giải thưởng sang lĩnh vực nghiên cứu khoa học. Đồng thời, sẽ tổ chức Hội chợ sản phẩm Doanh nghiệp trẻ Việt Nam và có các giải sản phẩm cạnh tranh quốc tế, Sản phẩm có chất lượng toàn diện… nhằm tạo bầu không khí thi đua nâng cao sức cạnh tranh của hàng hóa Việt Nam. Bên cạnh đó, Hội còn xây dựng Qũy khuyến học, khuyến tài, thành lập và bảo trợ các Câu lạc bộ sinh viên nhà kinh tế trẻ, tham gia xây dựng đường Hồ Chí Minh cũng như hưởng ứng mọi chương trình hoạt động “Năm thanh niên” của Ban chỉ huy Trung ương Đoàn đề ra.
Bổ sung 84 tỷ đồng cho chương trình mục tiêu quốc gia về việc làm
Để thực hiện tố chương trình mục tiêu quốc gia về việc làm, Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội sẽ tăng nguồn quỹ bằng cách cấp bổ sung 84 tỷ đồng, nâng tổng quỹ cho vay lên 584 tỷ, trong đó đầu tư cho các trung tâm dịch vụ việc làm, đặc biệt, ưu tiên các địa phương bị thiên tai nặng nề…
Khoa học Việt Nam – Bỉ
Ngày 7 tháng 4 năm 2000, tại khách sạn Hilton Hanoi Opera cuộc hội thảo hợp tác khoa học Việt Nam – Bỉ do Vụ quan hệ quốc tế, Bộ khoa học Công nghệ Môi trường Việt Nam và Bỉ tổ chức sẽ khai mạc. Cuộc hội thảo nhằm đẩy mạnh hợp tác trong lĩnh vực khoa học, công nghệ đầu tư, các quỹ, dự án của Bỉ tại Việt Nam. Thông qua hội thảo này sẽ đẩy mạnh hơn nữa việc nghiên cứu và ứng dụng công nghệ giữa hai nước.
Ngọc Bích -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (23(127))2000.

Đi lễ chùa dâng gì lên Phật?

Sửa lẽ lên chùa, thôi thì trăm hoa đua nở, mỗi thí chủ một vẻ, dường như thứ gì cũng có thẻ trở thành đồ lễ, bất kể phạm giới, bất kể đó là mê tín không theo đạo lý nhà Phật. Người ít tiền, thành tâm thì lại bâng khuâng không biết nên sắp lễ thế nào cho dù?
Ăn chay – niệm phật
Đó là câu thành ngữ quen thuộc trong dân gian chỉ những người tu hành theo đạo Phật. Tập tục này có lẽ xuất phát từ một trong năm điều của Ngũ giới không sát sinh. Ấy vậy mà ngày nay đi lễ chùa người ta mang đủ thịt lợn luộc… Ai cũng muốn thể hiện hết lòng thành tâm với Phật. Người có tiền thì khỏi nói, họ cố gắng sửa lễ càng lo càng tốt, mặn có, ngọt có bất kể có phạm giới hay không. Người không có tiền cũng phải cố làm nếu đi lễ chỉ có hương, hoa, quả thì đơn giản quá, nhỏ quá, Phật phù hộ ít. Phải có mặn, có thịt… đồ lễ mới to. “Nhân sao Phật vậy”, với lòng thành tâm, các tin chủ còn sắm thêm đồ uống vào mâm lễ. Theo Ngũ giới nhà Phật thì có giới không uống rượu. Dù rượu làm ra từ ngũ cốc, nhưng uống rượu làm cho con người không làm chủ được bản thân, tâm tính không trong sáng, dễ sát sinh, tà dâm…. Ngày nay theo các vị Hòa thượng thì nội dung giới không uống rượu còn phải hiểu rộng ra gồm cả những đồ uống có ga và chất kích thích khác… Nhưng hãy thử dạo qua các mâm lễ ở chùa Hương, chùa Trấn Quốc, sang thì rượu ngoại, thường thường thì bia, Cocacola, Fanta rồi quốc lủi… Nói dại vị nào lỡ uống vào rồi say thì còn tỉnh táo làm sao để nghe lời cầu nguyện, để phù hộ, độ trì?
Có người cho rằng trong chùa không chỉ thờ phật mà còn thờ Tăng, Pháp, thờ La Hán, thờ Mẫu… nên vẫn có thể dâng lễ mặn lên chùa. Quan điểm này là không chính xác. Các vị Tăng, La Hán tuy chưa thành phật nhưng cũng là nhưng nhà tu hành sắp đắc đạo, đương nhiên họ sẽ phải là người hơn ai hết tuân thủ Ngũ giới. Còn Pháp hộ pháp: ông Thiện, ông Ác hai vị này theo hầu cửa Phật, bảo vệ cho Phật họ cũng phải tuân theo những luật lệ nhà Phật. Còn chuyện thờ Mẫu. Về nguyên tắc, chùa chỉ để thờ Phật (Đình làng thờ thần Hoàng, đền thờ những người có công với nước, với dân có thể là có thật cũng có thể chỉ có trong truyền thuyết: đền thờ vua Lê, đền Sóc thờ Thánh gióng. Tuy nhiên, trong quá trình phát triển đạo Phật ở Việt Nam đã có sự lai tạp, cải biến. Trong chùa còn có thể thờ mẫu, thờ những vị anh hùng. Nhưng dù ở chùa nào vừa thờ Phật, vừa thờ Mẫu thì cũng có bàn thờ riêng, nếu cúng đồ mặn, thịt… thì cũng chỉ cúng ở bàn thờ Mẫu.
Phật đâu cần thứ đó?
Đi lễ chùa, đặc biệt là dịp đầu xuân chúng ta thường thấy những người đem tiền lẻ bán cho khách thập phương. Kỳ lạ xưa nay chỉ có bán ngoại tệ, giờ còn bán cả tiền Việt? Vâng, để thí chủ cho vào mâm lễ, giắt lên bất cứ chỗ nào có thể giắt được trong chùa… Nhìn các vị La Hán tay bắt quyết mà lại có mấy đồng tiền giắt ở kẽ tay thật bố bịch! Phật đi mây về gió, Phật có tiêu gì đến tiền dương đâu mà dâng lên. Trong chùa đã có hòm công đức để ai có lòng hảo tâm đóng góp tu sửa chùa thì cho vào đó cơ mà? Đức Phật nhìn thấu mọi điều, có gì Ngài không biết mà phải dắt lên cả đầu, cả tay tượng Phật?
Thôi thì các thí chủ dâng tiền dương, mặc dù cách thức còn chưa văn hóa nhưng dù sao sau đó cũng có thể thu gom để tu bổ chùa, tô son, đúc tượng. Còn tiền âm, vàng mã như vàng lá, cau vàng, trầu ngọc tiền xu… thí chủ dân lên phỏng có ích chi? Các ngài có phải tiêu sài, sử dụng gì đâu? Đốt đi chỉ phí tiền của thí chủ thì mất, phật thì không nhận. Nhà chùa thì không những không được gì để tu bổ tôn tạo mà còn mất công đi dọn tàn tro! Giá như dùng số tiền mua vàng mã để công đức cho chùa có tốt hơn không, có thiết thực hơn không? Theo đại lão Hòa thượng Kim cương Tử thì đó là một trong những điều mê tín không hợp đạo lẽ Nhà Phật! Để thay lời kết, xin dẫn tại lời giảng của Sư cụ ở Chùa Hương: “Đi lễ chùa cốt là thành tâm, thậm chí chỉ cần có tấm lòng thơm thảo. Nếu có đồ lễ cũng chỉ cần không quá 3 thứ như hương, hoa, đăng. Hoa có thể là hoa cũng có thể là quả. Đăng là đèn thí chủ có thể dùng nến. Nhưng trong chùa thường có đèn nên nến cũng không cần thiết lắm. Hương, thắp trong chùa cũng chỉ nên thắp rất hạn chế. Thắp nhiều, khói hương dày đặc đẩy hết khí thiêng của chùa. Để hương lại chùa nhà chùa thắp dần dần tốt hơn…”
Lê Thống Nhất -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (30(134))1999.

Myanmar đất nước chùa vàng

Độc đáo, kỳ thú. Đó là những thán từ được du khách nước ngoài nói tới khi miêu tả đất nước Myanmar. Cái kỳ thú ở đây không phải là những công trình hiện đại mà ở những nét văn hóa rất riêng và sự duyên dáng của những công trình kiến trúc cổ có từ bao thế kỷ. Một nền lịch sử 2.500 năm cộng với một nền kinh tế đóng cửa ẩn dấu bên trong hàng triệu ngôi chùa cổ và sự thiếu vắng ánh đèn nê ông đã tạo cho Myanmar một sức hấp dẫn du khách nước ngoài. Ngày nay, càng có nhiều khách nước ngoài lên kế hoạch du lịch tới Myanmar. Vơi hai nguyên nhân chính: Thủ tục visa được đơn giản hóa và muốn xem đất nước này trước khi bị đô thị hóa bởi chủ trương phát triển theo hướng kinh tế thị trường của chính phủ Myanmar. Thủ đô, của đất nước rộng 676,577 km vuông và 43 triệu dân này có tên là Yangon. Thành phố vườn của một đất nước vàng này được bao phủ bởi bạt nghìn cây xanh và hoa. Nhiều ngôi nhà cổ được lợp bằng những thảm cỏ xanh độc đáo, chỉ có ở Myanmar. Đến với thủ đô Yangon ta không thể không đến thăm quan những ngôi chùa dát vàng sáng chói có vô số ở thủ đô cũng như mọi miền của đất nước theo đạo phật này: Chùa Shwedagon cao 99 mét xây trên đồi Theinguttara cao 58 mét, chùa Maha Wizaya thắng lớn với 8 vị thần chiến thắng, chùa Ka ba Aye hòa bình thế giới có chiều cao và chu vi rộng là 36 mét xây dựng năm 1951 vì sự nghiệp hòa bình thế giới, động Maha Pasana cũng là nơi cửa Phật xây dựng năm 1954, chùa Botataung (nghìn vị tướng) bị bom phá hủy hồi Thế chiến II nay đã được khôi phục. Trong chương trình du lịch tới Myanmar, ta cũng không thể nào không đến Mandalay, một trung tâm thương mại nằm ở biên giới giáp với Trung Quốc và Ấn Độ đồng thời cũng là cố đô cuối cùng của các triều vua Myanmar. Bagan nằm ở miền Trung Myanmar từng là chiếc nôi văn minh của nhân loại, rực sáng vào thế kỷ 11 đến 13 với hơn 2 nghìn chùa chiền và kỹ nghệ sơn mài… kể từ năm 1996 đến nay, Hội đồng cải tổ luật pháp nhà nước Myanmar đã thực hiện một chiến dịch nhằm xây dựng Myanmar thành một đất nước hiện đại và phát triển toàn diện thông qua những cải cách về chính trị, kinh tế, xã hội. Trong đó Bộ Du lịch và Khách sạn cũng đã có sự hợp tác với các bộ, ngành để phát triển Myanmar thành một điểm du lịch có tầm cỡ quốc tế. Nhiều khách sạn dành cho khách du lịch và thương gia từ một sao đến năm sao đã mọc lên. Bộ Du lịch và Khách sạn Myanmar cũng là một đơn vị trên tuyến đầu phát triển loại hình kinh tế tư nhân trong nền kinh tế chung của đất nước phát triển theo hướng kinh tế thị trường. Trong năm 1999 Myanmar đẩy mạnh các hoạt động chào thiên niên kỷ rầm rộ. Dự kiến trong năm 2000 đất nước này sẽ đón khoảng 5 triệu khách quốc tế, tăng gấp hai lần so với năm 1998. Để ngành du lịch tiến nhanh vào thế kỷ mới, Myanmar đã chú trọng cải thiện cơ sở vật chất tại hồ Inle, cải tạo nhiều tuyến đường trọng yếu, mở rộng cửa khẩu Kan Chanburi và các vùng quan trọng khác. Đặc biệt thực hiện việc cấp visa tại cửa khẩu cho khách du lịch. Hy vọng trong một ngày gần đây Myanmar sẽ cùng với các nước trong khối Asean ký thỏa thuận miễn thị thực với Việt Nam.
Thúy Bình -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (30(134))1999.

Ngọc kháng tửu

Ngày Tết sắp đến, trong những buổi tiệc tùng hay những bữa rượu chè với bạn bè, người thân, chuyện có lúc say sưa thật khó tránh khỏi. Cho dù tửu lượng của một số tửu khách có cao thủ đến máy chăng nữa, đến mức nào đó vẫn bị say khướt như thường. Ngoài các phương pháp chữa say xỉn dân gian, các nhà địa chất học cũng có một thứ thuốc giải giúp cho người uống có thể kéo dài cuộc vui. Đó là thạch anh tím, còn được gọi là ngọc kháng tửu hay ngọc chống say. Theo kinh nghiệm của những vị sành rượu lão thành, người nào khi uống rượu bằng chén làm bằng thạch anh tím thì bao giờ cũng say chậm hơn những người khác. Trong các hầm mộ của các Pharaon và nhất là vị vua Ai Cập nổi tiếng Foutankhamon các nhà khảo cổ cũng đã tìm thấy các loại chén, bình rượu làm bằng quý thạch này. Thạch anh tím đọc theo tiếng Hy Lạp là “amedistos” có nghĩa là ngọc chống say. Thần dược Dionysos cũng được người Hy Lạp tạc tượng bằng loại thạch anh này. Ngọc anh tím không chỉ có tác dụng chống say mà còn có tác dụng chữa tàn nhang, mụn cóc, nốt ruồi nên được các bậc tiểu thư quyền quý ngày xưa rất ưa chuộng và giá loại đá quý này trở nên cực đắt. Ba quốc gia có nhiều thạch anh tím nhất là Uruguay, Brazil và Madagasca. Thạch anh tím tự nhiên ngày càng khan hiếm vì vậy giới khoa học đã phải tính đến chuyện chế tọa loại thanh anh nhân tạo. Năm 1928, người Đức đã tạo nên viên thach anh đầu tiên nhưng chỉ nặng có 0,8 mg. Đến năm 1953 các nhà khoa học người Mỹ đã chế tạo được cả một khối nặng tới 1,7 kg. Thạch Anh nhân tạo có giá trị thẩm mỹ và tốt không thua kém thạch anh tự nhiên. Giới nghệ nhân trong ngành vàng bạch đá quý đã đặt cho thạch anh tím một cái tên đầy ý nghĩa là ngọc tháng 2 vì tháng 2 là tháng ăn chơi và trong các buổi yến tiệc ngọc chống say đã đóng góp phần khá quan trọng.
Cả nước truy thu cho ngân sách là 135 tỷ đồng từ chống buôn lậu, kinh doanh trái phép
Theo tin từ Cục quản lý thị trường Trung ương, trong gần một năm qua, lực lượng quản lý thị trường cả nước đã phát hiện, xử lý 76.019 vụ buôn lậu, gian lận thương mại, 1.210 vụ sản xuất, buôn bán hàng giả, hàng kém chất lượng 56.840 trường hợp kinh doanh trái phép, qua đó truy thu cho ngân sách là 135 tỷ đồng. Cơ quan này đã thu giữ số lượng lướng hàng hóa nhập lậu bao gồm 9.263 chiếc quạt điện, 6673 chiếc xe đạp, 912 xe máy, 5783 ti vi, 11.282d đầu vi deo, 5.167 chai rượu, hơn 1,6 triệu mét vải, 126.513 thùng gạch ốp lát, 416.130 kg đường, 658.750 quả trứng gia cầm… Cục Quản lý thị trường Trung ương vừa chỉ đạo các chi cục tăng cường, tập trung công tác chống buôn lậu trong dịp tế Canh Thìn vào các địa bán trọng điểm, những đối tượng buôn lậu chuyên nghiệp và mặt hàng pháo nổ, thuốc lá ngoại, rượu ngoại, đồ chơi trẻ em có hại… xử lý nghiêm tình trạng sản xuất lưu hành hàng giả, hàng kém chất lượng, quá thời hạn sử dụng, đặc biệt chú ý các mặt hàng bia, rượu, bánh, mứt kẹo, bột canh I – ốt, nước mắm…
T.B -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (4(108))1999.

Tổng bí thư Lê Khả Phiêu gặp gỡ các nhà doanh nghiệp trẻ tiêu biểu toàn quốc năm 1999

Chiều ngày 11 tháng 1 năm 2000, Tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã đến thăm và nói chuyện với các doanh nghiệp trẻ tiêu biểu nhân cuộc “Gặp gỡ các nhà doanh nghiệp trẻ tiêu biểu toàn quốc năm 1999”. Tại cuộc gặp gỡ này các Doanh nghiệp trẻ đã có nhiều kiến nghị lên Tổng Bí thư cần có sự quan tâm nhiều hơn nữa của Đảng, Nhà nước đến các Doanh nghiệp trẻ, đặc biệt là khối doanh nghiệp tư nhân. Cần sớm có các văn bản pháp lý tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển, có biện pháp cụ thể tạo môi trường pháp lý rõ ràng, sự bình đẳng trong kinh doanh… Phát biểu với Doanh nghiệp trẻ, Tổng bí thư hoan nghênh các ý kiến của các Doanh nghiệp trẻ và sự tự tin vào các Doanh nghiệp trẻ những con người năng động, sáng tạo, có trình độ, có ý chí quyết tâm làm giàu cho bản thân và cho đất nước. Tổng bí thư khẳng định đại lý: Đất nước là con thuyền lớn, ra khơi phải có người chèo. Các đồng chí là những tay chèo giỏi. Đảng cầm lái vượt quá sóng to gió lớn đi ra đại dương. Các Doanh nghiệp tự mình vươn lên bằng đôi chân của chính mình. Với truyền thống, nghị lực con người Việt Nam, trí tuệ con người Việt Nam, chung ta không thể không vươn xa trở thành một nước giàu mạnh. Nhất định ở thế kỷ này, với ý chí và nghị lực của dân tộc ta, chúng ta sẽ tiến lên và tiến lên hơn… Tại cuộc gặp gỡ các nhà Doanh nghiệp trẻ tiêu biểu toàn quốc năm 1999, 10 gương mặt Doanh nghiệp trẻ xuất sắc nhất của năm 1999 đã được trao giải thưởng “Sao đỏ”. Đây là giải thưởng cao quý, tôn vinh các Doanh nghiệp trẻ có thành tích xuất sắc đóng góp cho việc phát triển kinh tế đất nước.
Ninh Bình
Năm 1999, ngành du lịch Ninh Bình đã đón 405.600 lượt khách du lịch, trong đó có 95.300 lượt khách quốc tế, 310.3000 lượt khách nội địa. Tổng doanh thu của Ngành đạt 28,5 tỷ đồng, nộp ngân sác nhà nước là 1.059 triệu đồng. Dự kiến năm 2000 Du lịch Ninh Bình sẽ đón 450 nghìn lượt khách trong đó khách quốc tế, là 100 nghìn lượt, khách nội địa là 350 nghìn lượt, doanh thu là 29,5 tỷ đồng, nộp ngân sác là 2.500 triệu đồng.
Phú Thọ: Năm 1999 đã đầu tư trên 400 triệu đồng để thực thi 2 dự án lập bản đồ địa hình, quy hoạch tổng thể toàn khu, thuộc khu du lịch Hồ Ao Châu, chuẩn bị tư liệu và hợp đồng với các đơn vị tư liệu và hợp đồng với các đơn vị chuyên ngành lập quy hoạch phát triển du lịch của tỉnh và quy hoạch khu du lịch Đền Hùng. Đầu tư hơn 6 tỷ đồng nâng cấp khách sạn Ba – Pa – Co lên 2 sao, đầu tư 500 triệu đồng nâng cấp khách sạn Bãi Bằng, Sông Lô. Song kinh doanh khách sạn còn khó khăn phải mở rộng ngành nghề, doanh thu dịch vụ khách sạn giảm 5% so với năm 1998. Kinh doanh thương mại đạt khá hơn, tổng doanh thu ước tăng 12% so với 1998.
Hữu Trung -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (4(108))1999.

Nghề làm đèn lồng ở Hội An

Xưa nay, nói đến làng nghề Hội An người ta thường nói đến gốm Thanh Hà, làng mộc Kim Bồng, ít ai nói đến nghề làm đèn lồng. Song những năm gần đây, ở Hội An, nghề làm đèn lồng rất phát triển và thu hút nhiều lao động, bởi ngoài quy định của Ủy ban thị xã, tất cả các hộ dân đều thắp đền lòng trong “Đêm phố cổ” (14 âm lịch hàng tháng), khách du lịch quốc tế, nội địa đến Hội An đều mua một chiếc đèn lồng làm kỷ niệm. Vì thế, thật bất ngờ năm 1999 đèn lồng đã được xuất sang Úc 2 chuyến với trên 30 nghìn chiếc, ngoài ra còn bán đi Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh. Đèn lồng ở Hội An có nhiều kích cỡ, nhiều hình thù, từ hình tròn, bát giác, lục giác, hình trái bí, củ tỏi giản đơn đến những chiếc đèn kéo quân, hình rồng, hình con cá với đủ sắc màu. Người Hội An rất tự hào về những chiếc đèn lồng do chính tay mình làm nên bởi chúng đơn giản, dễ làm, chỉ cần chịu khó. Trước đây khi chưa tổ chức “Đêm phố cổ”, trên bàn thờ mỗi nhà ở Hội An đều có treo 2 chiếc đèn lồng lớn được viết chữ Tàu rất đẹp, đó là tên dòng họ của mỗi tộc. Đèn lồng ở Hội An được làm như thế nào? Tôi đã đến phường Cẩm Phô, gặp ông Trương Công Lý, năm nay 75 tuổi. Ông đang miệt mài viết chữ trên chiếc đèn lồng tròn dùng để thờ. Xếp lại nghiên bút, ông vui vẻ tiếp chuyện khi biết tôi có ý định tìm hiểu về nghề làm lòng đèn. Theo ông, người được coi là “ông tổ” nghề làm đèn lồng ở Hội An có tên là Xã Đường, khi đó gọi là thợ mã, chuyên là đầu lân, lồng đèn trong những đêm hội hay trong các cuộc thi đấu xảo, thi đèn kéo quân. Cha của ông Lý cũng là một người chuyên làm đèn lồng và ông kế nghiệp cho đến bây giờ. Hiện tại một cặp đèn lồng có viết chữ nho và vẽ trang trí giá 250 nghìn đến 280 nghìn đồng. Nghe qua thấy đắt nhưng theo lời ông thì công phu lắm. Tre làm lồng đèn phải là trê già ngâm với nước muối 10 ngày để chống mối, mọt, sau đó phơi khô, vót mỏng tùy theo kích cỡ của loại đèn. Vải bọc phải là vải xoa hoặc lụa tơ tằm, có độ dai để khi căng không bị rách và người thợ căng vải có kỹ thuật để thẳng góc ở những đoạn cong. Phải mất 4 ngày từ khi vót nan cho đến khi xong 2 chiếc đèn lồng cộng với 3 công vẽ, trang trí. Như vậy trừ đi nguyên liệu như tre, vải, mực, keo dán tính ra mỗi công được 30 nghìn đồng. Đối với ông, ngoài thu nhập còn có niềm vui trong công việc của tuổi già. Hỏi về những chiếc đèn lồng bán đại trà hiện nay, ông chỉ tôi đến gặp ông Trần Văn Thiên cũng ở phường Cẩm Phổ. Ông Thiên đang làm những chiếc đèn lồng nhỏ để bỏ cho bạn hàng. Qua ông tôi được biết, làm đèn lồng giờ đã được chuyên nghiệp hóa: Ông và 3 con cháu trong nhà chuyên làm những chiếc khung đèn rồi đưa cho một nhà khác chuyên dán vải, sau đó đưa cho thợ gắn bóng đèn để thành một sản phẩm hoàn chỉnh. Một ngày ông có thể làm 15 chiếc đèn lồng xách tay, thu nhập khoảng 60 nghìn đồng. Ở Hội An hiện có 30 hộ như vậy. Nếu tính mỗi hộ 3 đến 4 người thì nghề này thu hút trên 100 lao động, đa số là người mất sức, về hưu hoặc phụ nữ, thanh niên mới lớn chưa có việc làm… Hơn 100 lao động có việc làm ổn định với mức thu nhập 1 triệu đồng một tháng là điều đáng mừng. Tuy nhiên, điều đáng mừng hơn là ngoài những đêm phố cổ định kỳ, vào các ngày lễ, Tế khi những chiếc đèn lồng đủ màu sắc lung linh trên các ngả đường thì dường như ai cũng cảm thấy Hội An đẹp hơn và đáng yêu hơn.
Dương Thị Thơ -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6(110))1999.

Phiên bản Dinh Bảo Đại dành cho du khách – phần 2

Xung quanh việc xác định đây vốn là nhà nghỉ của Bảo Đại, vị vua cuối cùng của triều đại phong kiến Việt Nam hiện còn những ý kiến trái ngược nhau. Do vậy việc tổ chức tọa đàm khoa học để xác định tư liệu lịch sử là cần thiết”. Ngày 30 tháng 4 năm 1999, chính từ hội thảo này các nhà sử học, các đại diện ban ngành của Thành phố và với sự có mặt của ông Ngô Đăng Lợi, Nguyễn Đắc Xuân là những người đã từng dày công nghiên cứu về Huế đã thống nhất và đưa ra kết luận cụ thể. Ngôi nhà cũ trước đây được xây từ năm 1931 của Toàn quyền Đông Dương. Năm 1933, một năm sau khi được Pháp đưa lên làm Hoàng đế, Bảo Đại đến thăm ngôi nhà này lần đầu tiên. Lần thứ hai vào năm 1938, ông lại đến đây cùng Hoàng Hậu Nam Phương, Hoàng tử Bảo Long và công chúa Phương Mai. Sau đó, mỗi lần ra Bắc, Bảo Đại thường đến với ngôi nhà này theo lời mời của Toàn quyền Đông Dương. Cho đến ngày 16 tháng 6 năm 1949, ngôi nhà này chính thức được Toàn quyền Đông Dương bàn giao cho Bảo Đại. Từ đó ngôi nhà đã có chủ mới và lấy tên là “Dinh Bảo Đại”. Trong số những người tâm huyết tìm kiếm tư liệu này, phải kể đến giám đốc Hoàng Gia Cung. Ông đặc biệt nghiêm túc trong việc xác định, cân nhắc tính chân thực của tài liệu. Sự say mê có ở ông không chỉ xuất phát từ ý tưởng phụ vụ cho việc khai thác du lịch sau này, mà còn bắt nguồn từ tấm lòng trân trọng lịch sử. Hiên nay ông đã có trong tay bộ ảnh tư liệu quý liên quan tới Dinh Bảo Đại. Đó là kết quả của nhiều tháng năm dày công tìm kiếm, cùng sự hỗ trợ của bè bạn trong và ngoài nước. Cân ngày khánh thành, ông còn nhận được những tờ báo nói về Hoàng Hậu Nam Phương với Dinh Bảo Đại ở Đồ Sơn in từ năm 1934 được cất giữ công phu do những người bạn từ Pháp gửi tặng. Độ dày của các trang tư liệu, của những tấm ảnh lịch sử ngày càng lớn dần lên như lần trở lại với thời gian. Hình ảnh chân thực và giá trị lịch sử của Dinh Bảo Đại đã được thể hiện rõ nét như vốn có ngày nào. Dẫu cho ngôi nhà được xây dựng bởi những chủng loại vật liệu tân tiến hơn, hiện đại hơn nhưng đến nay công trình Dinh Bảo Đại phiên bản được các nhà chuyên môn đánh giá đã đạt tới 99% so với trước đây cả về kiểu dáng kiến trúc, trang trí nội thất và không gian ngoại cảnh… Duy chỉ có một điều khác biệt, đó chí là Dinh Bảo Đại ngày nay không còn là nơi hưởng thụ của cá nhân một con người. Dù ở bất cứ cương vị nào từ quốc gia nào, khi đã tới đây du khách đều sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của ngôi nhà, được đắm mình trong khung cảnh bốn bề lộng gió, và sóng biển của khu du lịch thơ mộng. Rồi được hưởng những bữa cơm cung đình… dù chỉ là chốt lát. Và đó cũng chính là mục tiêu hướng tới của những người làm nên sự hồi sinh cho Dinh Bảo Đại ngày hôm nay.
Ly Ly -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999.

Phiên bản Dinh Bảo Đại dành cho du khách – phần 1

Trải qua bao năm tháng, mỗi khi đến Đồ Sơn – Hải Phòng du khách biết tới Dinh Bảo Đại chỉ đơn giản là một xác nhà đô nát với những bức tường hoang phế, trơ trọi cùng nắng mưa. Nếu ai không được chứng kiến thời gian tồn tại nguyên vẹn của ngôi nhà, chắc chắn khó mà tưởng tượng nổi hình thù của nó. Ngay cả cái tên “Dinh Bảo Đại” cũng ít người hiểu rõ tới cội nguồn. Và không khỏi thắc mắc rằng ngôi nhà này có liên quan gì đến ông vua cuối cùng của triều Nguyễn, trước khi chấm dứt chế độ quân chủ của nền phong kiến Việt Nam… Dù nhìn nhận đánh giá ở bất cứ góc độ nào, thì Dinh Bảo Đại vẫn luôn được coi là một di tích có giá trị lịch sử quan trọng, rất cần được tôn tạo và gìn giữ. Ngày 13 tháng 6 năm 1991, Bộ văn hóa Thông tin đã ra quyết định số 312/QĐ – KHXD cho phép thành phố Hải Phòng phục chế lại ngôi nhà, phát huy giá trị lịch sử của nó nhằm phục vụ du khách trong và ngoài nước tới tham quan, tìm hiểu. Do thuộc phạm vì quản lý trong khu vực du lịch của mình, nên Công ty Du lịch Hải Phòng (nay là Công ty du lịch Khách sạn Đồ Sơn) được giao nhiệm vụ lập dự án và thực hiện công việc này với vốn vay đầu tư 6,9 tỷ đồng. Kiến trúc sư Đặng Trung Chi từ thành phố Hồ Chí Minh được mời tham gia tái thiết kế ngôi nhà trên cơ sở nghiên cứu từ nhiều tài liệu liên quan. Sau 6 năm chuẩn bị, từ tháng 2 năm 1997 công trình chính thức được khởi công. Nếu nói đến khó khăn đến việc tiếp nhận vốn. Đây cũng là lý do tiếp khiến cho tiến độ thi công phải kéo dài tới 2 năm, thay vì 1 năm như dự tính. Công việc xây dựng cơ bản hoàn tất thì cũng là lúc bắt đầu của giai đoạn trọng tâm, đó là phải sưu tầm, nghiên cứu xác định những tư liệu có liên quan tới ngôi nhà. Hơn nửa năm trời Ban lãnh đạo Công ty du lịch khách sạn Đồ Sơn thay nhau đôn đáo đi tìm nguồn tư liệu. Trong số những người tâm huyết tìm kiếm tư liệu này, phải kể đến giám đốc Hoàng Gia Cung. Ông đặc biệt nghiêm túc trong việc xác định, cân nhắc tính chân thực của tài liệu. Sự say mê có ở ông không chỉ xuất phát từ ý tưởng phụ vụ cho việc khai thác du lịch sau này, mà còn bắt nguồn từ tấm lòng trân trọng lịch sử. Tiến hành khảo cứu, xác minh từng chi tiết nhỏ như những họa tiết hoa văn trên ngai vàng, giường, tủ, bàn, ghế, ô lọng… nhằm thể hiện chính xác, đảm bảo yêu tố trung thực của lịch sử. Để có được hệ thống tư liệu phong phú, khách quan nhằm bổ sung cho phần trưng bày hiện vật, Công ty du lịch khách sạn Đồ Sơn đã được Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố Hải Phòng cho phép tiến hành hội thảo khoa học về Dinh Cựu Hoàng đế Bảo Đại. Trong công văn cho ý kiến về việc tổ chức cuộc hội thảo nhằm xác định rõ thực chất giá trị lịch sử của ngôi nhà, ban Tuyên giáo thành ủy Hải Phòng nêu rõ: “Khu nhà này đã đổ nát từ lâu, nay được xây dựng lại chắc chắn sẽ góp phần thiết thực, có hiệu quả trong kinh doanh du lịch của Đồ Sơn…
Ly Ly -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999.

Tổng cục du lịch gặp mặt thân mật các nhà báo

Nhân ngày báo chí Việt Nam, sáng ngày 19 tháng 6 năm 1999, tại khách sạn Thắng Lợi, Thành phố Hà Nội, Tổng cục Du lịch Việt Nam tổ chức cuộc gặp thân mật với các nhà báo. Đông đảo các nhà báo hiện công tác ở cơ quan báo chí Trung ương, địa phương, báo ngành đã đến dự. Đồng chí Phạm Từ, Phó tổng cục trưởng Tổng cục du lịch Việt Nam, thay mặt lãnh đạo Tổng cục du lịch cảm ơn các nhà báo đã cộng tác, tuyên truyền hoạt động du lịch của ngành du lịch Việt Nam trong thời gian qua, đồng thời giới thiệu và đề nghị các nhà báo trong thời gian tới trung tâm tuyên truyền phổ biến sâu rộng về những chủ trương của các ngành du lịch, Về pháp lệnh du lịch, về chương trình hành động quốc gia về Du lịch, các sự kiện du lịch năm 2000, năm du lịch Việt Nam. Đồng chí Phạm Từ khẳng định, báo chí có một vai trò rất quan trọng không những trong việc tuyên truyền quảng bá hoạt động kinh doanh du lịch mà còn góp phần thúc đẩy sự phát triển của toàn ngành du lịch.
Lời cảm ơn
Nhân ngày báo chí Việt Nam ngày 21 tháng 6 năm 1999, báo Tuần Du lịch đã nhận được thư điện, điện hoa, và lời chúc mừng nồng nhiệt của đông đảo bạn đọc, các cơ quan đơn vị luôn dành cho báo những động viên quý báu. Đặc biệt là các đơn vị, cá nhân: Đồng chí Nguyễn Minh Triết, Ủy viên bộ chính trị, Trưởng ban dân vận Trung ương, lãnh đạo Tổng cục du lịch, Ban kinh tế Trung ương, Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An, Văn phòng Ủy ban thành phố Đà Nẵng. Cục Bảo vệ chính trị Bộ Công an, Đảng ủy khối du lịch Hà Nội, Công ty phát hành báo chí Trung ương, Công ty in Tiến Bộ, Viện nghiên cứu phát triển Du lịch, các Sở du lịch Hà Tây, Lâm Đồng, Ninh Bình, Quảng Nam, Công ty du lịch Hương Giang, Công ty Du lịch Việt Nam – Hà Nội, Công ty du lịch dịch vụ Hà Nội Toserco, Công ty du lịch Hà Nội, Công ty du lịch 12, Công ty Vận chuyển khách du lịch, Công ty du lịch Thanh Hóa, công ty Khách sạn du lịch Kim Liên, Công ty du lịch và phát triển miền núi An Giang, Khách sạn Hilton, khách sạn Sofitel Metrople, Công ty du lịch Văn Hóa Suối Tiên, Công ty du lịch Fiditourist, Công ty máy tính IBM, Khách sạn Kim Đô, Công ty du lịch Việt Nam tại Đà Nẵng, Công ty du lịch Thành phố Hồ Chí Minh tại Đà Nẵng. Xí nghiệp Thương mại Sân bay Đà Nẵng, Bia Beyker Văn phòng tại Đà Nẵng, công ty Bảo Việt Đà Nẵng, Nhà hàng Hàn Giang Đà Nẵng, các sinh viên khao du lịch Đại học Nhân văn Quốc gia, Đại học dân lập Đông Đô… và đông đảo cộng tác viên, bạn đọc, đồng nghiệp của báo Tuần Du lịch. Báo du lịch xin trân trọng cảm ơn, và hứa sẽ cố gắng hơn nữa làm cho tờ báo ngày thêm phong phú, hấp dẫn, đáp ứng ngày càng cao yêu cầu bạn đọc trong cả nước.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999.

Xóm trắng điểm nhức nhối mới của Hà Nội – Phần 3

Nhưng giờ thì đây chỉ là nơi môi giới, ngã giá. Sau đó, có đội quân xe ôm lao đi bắt gái ở một số nơi gần đấy, chở về cho khách mua dâm xem mặt, nếu ưng, thấy cần giải quyết sinh lý tại chỗ thì xin mời bỏ thêm 30 nghìn đồng đến 50 nghìn đồng rồi vào nhà đánh quả tàu nhanh. Còn chê lại được đổi gái khác. Hoặc cũng có thể khác được công đoạn xe ôm dẫn tới các đọng ở ngoài quận Thanh Xuân, vào những nhà hàng trá hình dưới hiệu cắt tóc, cà phê, cơm bình dân như hiệu cắt tóc Thanh Tú của Nguyễn Thị Hà ở 25 đường Nguyễn Tuân… để khách mua dâm tự chọn, tự tìm thuê địa điểm hành lạc. 50 gái mại dâm có sừng có mỏ, ổ mại dâm do Trần Đình Thắng ở tổ 58, đường dây mại dâm rất đổi tinh vi có đông bướm tham gia do Nguyễn Thị Bích Hoa tổ chức… đã bị công an huyện Thanh Xuân phối hợp với Cục cảnh sát hình sự – Bộ Nội vụ bóc dỡ, truy quét trên địa bàn Thanh Xuân đều tí nhiều liên quan đến mại dâm ở xóm giang hồ này. Còn tình hình cờ bạc thế nào? Tôi hỏi đồng chí Phó chủ tịch kiêm trưởng công an xã Tân Triều – Hoàng Thể, thì anh bảo: “Trước đây cũng ác liệt nhưng từ khi con bạc Nguyễn Thị Sơn bị các con bạc ngồi cùng chiếu xỉa cho mấy nhát dao vào bụng, ngực, chết tại chỗ, tệ nạn này thấy không phát triển lộ liễu”. giải thích về nguyên nhân tồn tại về các tệ nạn xã hội đã và đang còn trong xóm Trắng, xóm phịch, trung tá Trần Hanh, Phó trưởng công an huyện Thanh Trì cũng nhất trí với quan điểm của công an xã Tân Triều, công an trạm Cầu Bươu rằng ở đây chưa có các tổ chức đoàn thể xã hội như hội phự nữ, cựu chiến binh, Đoàn thanh niên rồi lực lượng dân phòng, công an cũng không có nốt. Từng ấy hộ, từng ấy nhân khấu chỉ trông mong vào 4 con người làm việc theo tinh thần tự nguyện không hề có lương, có chế độ. Một số người có đức tháo vát, được dân tin yêu đề nghị và động viên làm tổ phó an ninh tổ nhưng họ chẳng muốn làm vì sợ bị va chạm, bị trả thù. Rất nhiều người trong đó có cả Đảng viên, cán bộ rất nhiều lần nhìn thấy nạn mại dâm, ma túy đập ngay trước mắt cũng không dám tố cáo. Còn lực lượng công an xã Tân Triều lại là lực lượng bán chuyên trách, đảm nhiệm địa bàn cả một xã là quá sức, không thường xuyên quán xuyến được hết tình hình. Đã thế tiền thù lao lại chỉ có trên 200 nghìn đồng một tháng… Bằng đó nguyên nhân chính gộp lại đã làm cho xóm trắng, xóm phịch vẫn nổi lửa lên em, vẫn trên đường cái ung dung ta bước tiếp. Về hướng giải quyết xóm trắng, xóm phịch trong tương lại, hiện nay Công an trậm cầu Bươu, công an huyện Thanh Trì và xã Tân Triều có kiến nghị rằng: “Dân ở đây không có đất sản xuất nông nghiệp, nên để Hợp tác xã nông nghiệp quản lý là không thích hợp. Trong khi đó xóm trắng, xóm phịch lại sát với phường Thanh Xuân nam và đã hình thành mô hình dân cư theo phố phường. Vì vậy việc giao xóm trắng, xóm phịch cho quận Thanh Xuân quản lý là đúng, tốt nhất”.
Thái Hồng Thịnh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (24(76))1999.