Ký ức mùa hè Tam Đảo_Phần 1

Cách Hà Nội khoảng chừng 87 cây số về phía Tây Bắc, Tam Đảo được mệnh danh là Đà Lạt phương Bắc. Điều này cũng đủ lôi cuốn chúng tôi vượt chặng đường dài xa xôi từ thủ đô Hà Nội làm chuyến picnic thăm Tam Đảo. Đây là cơ hội tuyệt vời cho nhóm sáu đứa chúng tôi quên đi cái nóng bức của khí trời mùa hè Hà Nội, bỏ lại sau lưng những đường phố chật hẹp và quang cảnh ồn ã tiếng xe, hướng tâm hồn mình cho thiên cảnh núi non hùng vĩ.
Nhìn từ xa, giống như dãy tiền của các núi đá, dãy Tam Đảo nhô ra từ một vùng đất bằng phẳng có độ cao tới 1200m so với mặt nước biển. Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ từ Hà Nội chúng tôi mới tới được chiếc cổng nhỏ đề “Kính chào quý khách tới thăm Tam Đảo”. Tại đây có nơi thu vé thăm quan. Quanh đó là các xe đủ loại: coaster, xe car, xe buýt đang đứng đợi khách. Đi qua chiếc cổng nhỏ này chúng tôi hiểu rằng đã đến lúc bắt đầu chặng đường vượt dốc dài chừng 13km. Càng leo cao nhiệt độ càng giảm dần. Cùng chặng đường với chúng tôi còn có các xe du lịch và một đội ngũ xe ôm lái những chiếc xe min-khơ xanh đỏ nối đuôi nhau cùng vượt dốc. Mỗi đoạn ngoặt dốc đến rợn người đem lại cảm giác thót tim đổi lại chúng tôi được ngắm nhìn cảnh thung lũng phía dưới đẹp mê hồn. Còn khoảng 1/3 chặng đường nhóm chúng tôi bắt đầu nhìn thấy thấp thoáng phía trên các vila, biệt thự xanh đỏ tím vàng (nói quả không ngoa nhưng có lẽ còn có nhiều màu hơn nữa hay chỉ là ảo giác).
Vào ngày chủ nhật xe lên Tam Đảo có ít hơn nhưng luôn có các xe vận chuyển nhu yếu phục vụ nhu cầu sinh hoạt của du khách đến tham quan Tam Đảo. Khoảng 30 phút sau vài lần dừng nghỉ để đổ nước làm mát máy xe (chúng tôi học được kinh nghiệm này khi quan sát các chủ xe min-khơ chở khách thuê ở mỗi trạm). Xa xa âm thanh dòng suối núi chảy róc rách. Cánh rừng thông chạy suốt chặng đường dốc đổ dần xuống khi xe của nhóm chúng tôi lên được tới bãi gửi xe Tam Đảo. Bỏ lại những lớp mây mù và cánh rừng thông chúng tôi bắt đầu chặng thứ hai của cuộc hành trình chinh phục Tam Đảo. Từ đây chúng tôi có thể nhìn thấy tháp truyền hình được bao bọc xung quanh bởi làn sương mây mù mỏng tang trong suốt. Nơi chúng tôi đứng cao 900m và như vậy sẽ phải leo thêm 300 – 400m nữa mới lên được tới đỉnh nơi đặt tháp truyền hình. Có thể thấy rõ ở mặt tây của thị trấn Tam Đảo là các khách sạn và nhà nghỉ, còn mặt dốc Đông của thị trấn là các quán karaoke nối tiếp nhau mọc cao có thấp có, lưng chừng có. Theo ban quản lý khu di tích Tam Đảo, có tới hơn 100 nhà nghỉ, khách sạn. Còn số nhà hàng cũng phải bằng chừng đấy. So với biệt thự và nhà hàng của thời Pháp thì vẫn còn kém xa nhưng dẫu sao đây cũng là một con số đáng nói.
Phạm Mạnh Hùng – Tuần Du lịch – Số 37(89) – 13 -20/9/1999

Chân dung nhà doanh nghiệp

Ông Bùi Văn Khiêm trả học phí 50 triệu đồng để làm du lịch
Bên quốc lộ 1, ngay gần lối rẽ vào khu du lịch Tam Cốc – Bích Động tỉnh Ninh Bình, đông đảo người dân nơi đây không khỏi ngỡ ngàng: trên khu đất sình lầy ven sông, một khu vui chơi giải trí có bể bơi đầu tiên của cả khu vực thị xã đang dần hoàn thiện. Ngạc nhiên hơn nữa, chủ công trình này là một doanh nghiệp tư nhân đã mạnh dạn bỏ ra hàn tỉ đồng để thực hiện ý tưởng táo bạo của mình từng được nung nấu ngót chục năm trời.
Ông Bùi Văn Khiêm năm nay 60 tuổi, vốn xuất thân từ thợ đóng tàu, 6 năm quân ngũ cùng 31 năm đời thợ đủ để ông tích lũy kinh nghiệm mở một xưởng đóng tàu và thực sự gây dựng cơ đồ từ năm 1989. Vốn ham mê du lịch từ nhỏ, ông coi du lịch như một thú vui tinh thần. Chính điều đó đã khiến ông trăn trở, suy tính làm một điều gì đó để khai thác, phát huy tiềm năng du lịch của quê hương. Năm 1990 ông đã tham gia kinh doanh nhà nổi ở khu DL Tam Cốc – Bích Động. Nhưng khoản lỗ hơn 50 triệu đồng đã là học phí đắt giá cho ham muốn của mình. Không nản chí, năm 1991 ông xây dựng đề án mở khu du lịch bên quốc lộ 1, gần khu Tam Cốc – Bích Động, với ý tưởng tạo khu vui chơi giải trí cho bà con trong vùng và du khách thập phương. Nhưng đề án của ông chưa đủ sức thuyết phục để chiếm lòng tin của chính quyền địa phương. Năm 1996 một con tàu 600 tấn được hoàn thành cũng là lúc ông chấm dứt cái nghề mà ông từng theo đuổi hơn nửa cuộc đời. Ông chuyển sang kinh doanh nhà nghỉ và tiếp tục kiên trì với cái đề án năm xưa. Khách sạn Tháng 8 (cơ sở 2) được ông xây dựng ven đường 1, ngay bên vùng đất đã và đang từng ngày cuốn hút tâm trí ông.
Thời gian cùng sự nhạy cảm bởi lòng ham mê đã giúp ông dần hoàn thiện đề án của mình. Chính sự kiện và lối làm việc nghiêm túc, vận may đã đến với ông: năm 1998, UBND tỉnh Ninh Bình đã thông qua đề án và quyết định trao quyền sử dụng hơn 7 ha đất trong vòng 50 năm. Chưa đầy một năm miệt mài với số vốn hơn 1 tỷ đồng tự có, ông đã xây dựng được ngôi nhà dịch vụ 2 tầng và khu bể bơi trên diện tích 2000 mét vuông, cùng với trạm bơm, hệ thống lọc nước từ dưới sông lên qua một bể lắng lớn, đồng thời với việc trồng hoa cây cảnh. Ông Khiêm cho biết đến đầu năm 2000 bể bơi sẽ đi vào hoạt động và là bể bơi đầu tiên của TX Ninh Bình, chắc chắn sẽ thu hút đông đảo nhân dân đến vui chơi, luyện tập. Đây mới chỉ là cơ sở ban đầu, theo đề án khu đất còn lại ông sẽ xây dựng vườn chim, thú, nạo vét lòng sông, cải tạo đảo nhỏ, xây dựng khu vui chơi liên hoàn gồm các loại hình đua thuyền, câu cá, nghỉ ngơi… Chắc chắc đây sẽ là điểm hấp dẫn kéo dài thời gian lưu trú của khách du lịch khi đến với khu Tam Cốc – Bích Động, Cố đô Hoa Lư cùng bao cảnh quan khác của Ninh Bình. Tuy nhiên để đạt được ý tưởng đó, ông phải thực hiện phương châm lấy ngắn nuôi dài. Trước mắt tập trung khai thác khu bể bơi và dịch vụ ăn nghỉ.
Chèo thuyền đưa chúng tôi qua thăm công trình mới, ông bộc bạch: “Khó khăn nhất của tôi bây giờ là việc xây dựng chiếc cầu tại chỗ này”. Tưởng thiếu kinh phí, chúng tôi muốn khuyên ông xin trợ giúp từ ngân hàng nhưng ông cho biết: “Cái khó đối với tôi là thủ tục, để một chiếc cầu ra đời phải có thiết kế, thẩm định, phê duyệt, thi công… Rườm rà quá, mà tôi muốn mọi việc sao cho đơn giản, tiết kiệm nhưng lại hiệu quả…”
Chúng tôi hiểu và thông cảm với cách nghĩ đầy thực tế của ông, cũng như các doanh nghiệp tư nhân khác. Mong sao nguyện vọng thực tế của ông sớm được các cấp, các ngành ở Ninh Bình giúp đỡ, tư vấn trong khuôn khổ cho phép. Đây là một trong số ít những cá nhân năng động, dám nghĩ dám làm rất cần được động viên khuyến khích. Đặc biệt đầu tư cho lĩnh vực du lịch là một trong những nội dung quan trọng của Chương trình hành động quốc gia về Du lịch mới được Chính phủ thông qua đầu năm nay
Bài và ảnh: Bùi Hỏa Tiễn-Tuần Du lịch- Tổng cục Du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999