Thăm lại miền Trung

Bạn tôi xa xứ lâu năm, nay trở về thăm quê, tâm sự: Về Việt Nam thích nhất là được ăn các thứ bánh gói lá của quê mình. Mùi lá chuối hấp chín, mùi nếp cộng cùng với nhân bánh và các loại gia vị thơm phức đọng lại trong ký ức của bao người. Bánh lá quê phong phú vô cùng nhưng mộc mạc, dễ nhớ, dễ làm và cũng đã từng có trong thực đơn của những bữa tiệc sang trọng. Ấn tượng nhất phải kể đến bánh tét bởi chất quê và nét cổ truyền của món bánh này. Với nguyên liệu là những thứ sẵn có của nhà nông gạo nếp thịt heo, đậu xanh, hành mỡ, lá chuối thì ở quê tôi nhà nào cũng có, nhất là mỗi dịp xuân về, con cháu đông vui. In đậm trong ký ức của những người đi xa xứ có lẽ là những kỷ niệm vui buồn bên nồi bánh tét, cùng gia đình, họ hàng, bà con và bạn bè ôn lại chuyện năm cũ, bàn chuyện năm mới. Rất nhiều cảm xúc đã được ghi lại trong các chuyện, ký, thơ để rồi làm rơi nước mắt của những kẻ xa nhà, nhớ quê. Bánh tét miền Nam cũng như bánh chưng miền Bắc không thể thiếu trên bàn thờ ông bà trong những ngày Tết. Cũng nguyên liệu như vậy nhưng bánh được gói thành 3 góc, to hơn nắm tay gọi là bánh ú. Trước đây, bánh ú được gói dùng trong ngày giỗ chạp, ngày tết nhưng nay thì bánh được bán khắp nơi, là thức ăn sáng tiện lợi, hợp vệ sinh và hợp túi tiền của nhiều người. Những ngày gian khó ở quê, khi gạo nếp khan hiếm thì nguyên liệu làm bánh ú là bột sắn tươi, nhân đậu đen cũng ngon và đậm đà không kém bánh nếp. Bột gạo xay mịn gói thành hình chữ nhật, nhân làm bằng thịt, tôm băm nhỏ gọi là bánh lá hay bánh nậm. Công ty Khách sạn Hương Giang – Huế đã giành huy chương vàng tại Hội thi các món ăn dân tộc Việt Nam do Tổng cục Du lịch tổ chức với món bánh lá chả tôm. Bột nếp nhồi kỹ, vo tròn, bọc nhân tôm hoặc thịt nạc hấp chín gọi là bánh ít lạc, còn trộn với đường đen rồi quét với lá gai gọi là bánh ít lá gai. Bánh ít Hội An là đặc sản của phố cổ, ai đến Hội An cũng mua vài chục bánh ít về làm quà. Cũng với nguyên liệu bột nếp trộn nước đường đổ lên lá chuối được gấp thành tổ to hơn tổ chim gọi là bánh tổ. Bánh tổ cũng là loại bánh không thể thiếu trong ngày Tết của người dân miền Trung. Bánh su se hay bánh phu thê là đặc sản của xứ Huế. Sở dĩ gọi là bánh phu thê và được dùng trong lễ cưới, hỏi vì bánh làm bằng bột sắn trong suốt, dính chặt vào nhau tượng trưng cho tình nghĩa vợ chồng gắn bó. Bánh su sê được gói bằng lá dứa, vuông vắn trong rất đẹp mắt. Ngày 5 tháng 5 âm lịc người ta thường gói bánh ú tro, miền Bắc gọi là bánh gio, nguyên liệu là gạo nếp ngâm nước tro. Bánh không có nhân, chỉ nhỏ vừa miệng ăn, được buộc thành từng chùm. Bánh ú tro thường được ăn với đường cát trắng hoặc mật ong. Bánh bột lọc nhân tôm cũng hấp dẫn và là món quà chiều của phụ nữ mọi lứa tuổi. Ở Huế hay Đà Nẵng bạn đều có thể tìm đến những quán bánh lá các loại nóng hổi sẵn sàng mời chào bạn. Ngày này khi dịch vụ lan đến mọi nhà, phụ nữ thường mua sẵn ở chợ các loại bánh lá, các thú giã nếp, nhồi bột, gói bánh và ngồi chờ nồi bánh hấp chín không còn nữa nhưng trong tâm tưởng mỗi người ký ức về một nồi bánh tét ngày Tết, niềm vui được xách giỏ bánh đi biếu ông bà trong ngày giỗ, Tết là hạnh phúc thiêng liêng của mọi trẻ thơ mà trong suốt cả cuộc đời không ai có thể quên được.
Dương Thị Thơ -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Du lịch Vĩnh Phúc khởi sắc trước thềm thế kỷ

Vừa hình thành được 3 năm bên cạnh các ngành kinh tế của tỉnh, ngành Du lịch đã được Ủy ban nhân dân tỉnh Vĩnh Phúc xác định là một trong những ngành kinh tế mũi nhọn quan trọng trong chiến lược phát triển kinh tế. 3 năm quả là thời gian quá ngắn ngủi cho các nhà du lịch hoạch định chiến lược phát triển. Với thế mạnh có nhiều danh thắng được thiên nhiên ưu đãi, từ lâu các khu du lịch trên địa bàn tỉnh đã nổi tiếng như khu nghỉ mát Tam Đảo, Tây Thiên, hồ Đại Lải hay các di tích lịch sử như đền thờ Hai Bà Trưng, đền Bà Chúa Liễu… Để phát triển du lịch theo hướng du lịch sinh thái, văn hóa lịch sử, ngay từ đầu năm 1999, phòng Du lịch thuộc Sở Thương mại và Du lịch Vĩnh Phúc đã có kế hoạch khảo sát các tuor du lịch trên địa bàn tỉnh, xây dựng chương trình phát triển du lịch Vĩnh Phúc đến năm 2020. Tam Đảo cũng là 1 trong 3 điểm danh thắng được Ủy ban nhân dân tỉnh quan tâm đầu tư nâng cấp. Chỉ tính riêng năm 1999 Ủy ban nhân dân tỉnh đã đầu tư 2,3 tỷ đồng để nâng cấp 12,3 km đường bộ từ thị trấn Vĩnh Yên đến trung tâm khu nghỉ mát. Theo như lời ông Khổng Ngọc Hà – Trưởng phòng Du lịch tỉnh cho biết: Trước đây cơ sở hạ tầng của Tam Đảo còn nhiều hạn chế. Điện lưới, nguồn nước sạch không có và nhất là đường giao thông không đảm bảo để đưa đón du khách tới tham quan. Đến nay, bộ mặt mới của khu nghỉ mát đã được đổi thay. Các cơ sở vật chất đã tương đối đi vào hoàn thiện. Đường điện 3 pha và nguồn nước sạch đã đảm bảo nhu cầu cho 560 phòng nghỉ của 28 khách sạn hoạt động. Đã có khách sạn 2 sao đạt tiêu chuẩn phục vụ khách quốc tế. Tính riêng năm 1999, Tam Đảo đã đón được 2 trăm nghìn lượt khách đến nghỉ dưỡng. Do được đầu tư tốt về cơ sở hạ tầng nên lượng khách đến với Tam Đảo ngày một tăng. Tất nhiên, bên cạnh việc nâng cấp dịch vụ cho du khách, một điều có lẽ là một thế mạnh có thể thu hút khách là Tam Đảo ở trên độ cao hơn 1 nghìn mét so với mặt biển, một năm Tam Đảo có 6 tháng sương mù, chính vì vậy khí hậu ở đây luôn ôn hòa, mát mẻ. Mặc dù đang trong những ngày nóng nực của mùa hè nhưng về đến Tam Đảo lại vô cùng thú vị. Ban ngày du khách có thể đi tham quan danh thắng như khu rừng quốc gia, Thác Đá Bạc, đền thờ Bà Chúa Liễu hoặc có thể thử sức leo hơn 1 nghìn bậc đá thăm tháp truyền hình… Còn tối đến, thời tiết lại se lạnh, các nhà du lịch thường tổ chức các hoạt động sinh hoạt văn hóa như lửa trại, văn nghệ, thưởng thức các món ẩm thực của núi rừng… Để đảm bảo phục vụ du khách, một năm qua tỉnh đã chú trọng đầu tư hoàn tất các cơ sở lưu trú, nâng cấp các công trình điện nước, các khu du lịch, lượng khách đến với Vĩnh Phúc ngày một tăng. Tổng doanh thu từ du lịch quý I năm 2000 tăng 15% so với cùng kỳ năm 1999. Không dừng lại ở đó sau một năm xây dựng các kế hoạch, đến nay phòng Du lịch Vĩnh Phúc đã hoàn thiện xây dựng quy hoạch chi tiết các khu du lịch, điểm du lịch trên cơ sở quy hoạch tổng thể của tỉnh. Theo lời ông Trần Dũng giám đốc Sở Thương mại và Du lịch Vĩnh Phúc cho biết làm du lịch mà chỉ biết đến tiềm năng đó thành sản phẩm du lịch thì thật lãng phí. Thời gian tới chúng tôi tiếp tục xin đầu tư xây dựng cơ sở vật chất các khu du lịch trọng điểm, và điều quan trọng là tổ chức bồi dưỡng kiến thức chuyên môn cho cán bộ làm công tác du lịch. Cũng thật dễ hiểu khi ngay trên địa bàn quản lý mới một tiềm năng dồi dào như vậy mà chưa biết cách để khai thác thì quả là một điều đáng tiếc. Nhưng với những bước đi vừa qua của ngành Du lịch tỉnh, tương lai Vĩnh Phúc sẽ là một điểm du lịch hấp dẫn không chỉ dành cho du khách trong nước mà còn cho du khách quốc tế.
Sỹ Hào -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.