Mai Châu có lưu giữ văn hóa truyền thống

Mai Châu là một huyện miền núi (tỉnh Hòa Bình) có diện tích 63.700 ha, dân số 43 vạn người với nhiều dân tộc khác nhau chung sống. Đây là mảnh đất có nền văn hóa đặc sắc, truyền thống lịch sử lâu đời , tiềm năng kinh tế phong phú và là vùng du lịch đầy hứa hẹn. Du lịch đến Mai Châu có thể thưởng thức các loại hình như: Du lịch xanh, du lịch văn hóa – lịch sử…
Mỗi dân tộc ở Mai Châu đều có nền văn hóa đầy bản sắc và mang đặc trưng riêng từ văn hóa mặc, nề nếp sinh hoạt, ẩm thực đến phương thức canh tác…
Nền văn hóa truyền thống mang đầy bản sắc dân tộc ấy đang đứng trước nguy cơ bị mai một. Du khách đến đây để thoát khỏi cảnh ồn ào, chật chội nơi đô thị, để tìm đến một không gian yên tĩnh, môi trường trong lành và tìm hiểu bản sắc văn hóa truyền thống. Họ muốn được ở nhà sàn, ăn cơm lam, ngắm cảnh núi rừng sông suối chứ không phải để ngắm nhìn những khối bê tông, quạt trần, tủ lạnh… Trước lúc đến đây, ai cũng sẽ được thấy những cô gái Thái trong bộ y phục truyền thống như đã thấy trên phim ảnh, nhưng khi “mục sở thị” thì họ hết sức thất vọng vì tất cả các cô gái Thái đều ăn mặc trang phục của người kinh. Họa chăng, chỉ còn vài cụ bà trong trang phục váy áo. Nếu du khách muốn xem các cô gái Thái tươi trẻ trong trang phục váy xòe váy đụp thì phải thuê đội múa của làng bản. Điều này khiến du khách có nhiều cảm giác mất thoải mái, tự nhiên khi phải bỏ tiền để mua văn hóa.
m nhạc truyền thống cũng đang dần bị lãng quên lãng, tiếng khèn dường như cũng phải nhường chỗ cho những tiếng xập xình phát ra từ những thiết bị âm thanh hiện đại. Một du khách than phiền “Ở đấy suốt mấy ngày mà chỉ thấy những cô gái tay dệt vải, tai nghe nhạc Đan Trường. Phải chăng đây là sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại!…
Ông Vũ Ngọc Cổn – Giám đốc phòng Quản lý Du lịch và Dịch vụ Mai Châu, cho biết: “Phòng cũng đã kết hợp với bên Văn hóa Thông tin huyện đề ra những biện pháp giữ gìn nền văn hóa truyền thống, nhưng để thực hiện thì rất khó, bởi nhân lực lẫn kinh phí đều thiếu, Mai Châu cần sự hỗ trợ của các cấp để có điều kiện thực hiện những dự định đã đề ra”.
Ông Hà Quang Tín, Trưởng bản Lác, nói rằng, năm 1999, một nhà nguyên cứu dân tộc học người Mỹ đã hỏi ông liệu 10 năm nữa truyền thống dân tộc của bản làng có còn không thì ông trả lời “Việt Nam bước sang nền kinh tế thị trường đã nhiều năm nay nhưng chúng vẫn giữ được phần lớn các giá trị cơ bản của nền văn hóa truyền thống. Nếu so sánh với biến đổi của Thái Lan hay các nước Đông Nam Á khác thì ông sẽ thấy được sự cố gắng của chúng tôi”. Ông Tín cho biết thêm: về vấn đề trang phục của các bản thì sắp tới, bản Lác sẽ khuyến khích những cô gái Thái mặc trang phục truyền thống để bán hàng lưu niệm. Vì đây là đối tượng luôn tiếp xúc với du khách. Còn nếu yêu cầu mọi người đều phải mặc thì rất khó bởi người dân nơi đây đa số là nông dân, trang phục gọn gàng của người kinh rất thuận lợi với họ trong sinh hoạt hàng ngày.
Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là vấn đề quan trọng mà ngành văn hóa – Thông tin, Du lịch của Mai Châu cần quan tâm. Bởi đây không những là niềm tự hào dân tộc mà còn là một sản phẩm du lịch đặc sắc thu hút du khách. Không làm được điều này thì sự hấp dẫn của Mai Châu sẽ không còn. Tuy nhiên, đây là một vấn đề không thể giải quyết trong ngày một ngày hai. Nó cần sự phối hợp, giúp đỡ của nhiều cơ quan, đoàn thể liên quan. Nếu giải quyết tốt đều này thì chắc chắn Mai Châu sẽ là vùng đất du lịch trong và ngoài nước bởi phong cảnh đẹp và nền văn hóa truyền thống mang đầy bản sắc của Mai Châu.
Nguyễn Thế Sơn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176) 2001

Đôminica – Quốc đảo của du lịch sinh thái

Quốc đảo Đôminica nằm trên vịnh Caribê thuộc Trung Mỹ, được Crixtốp Côlông phát hiện từ năm 1492 và là một trong những quần đảo có phong cảnh đẹp nhất thế giới.
Đôminica có diện tích 48,6 nghìn km2, rộng khoảng bằng 1/7 diện tích Việt Nam, dân số 5,744 triệu (1982) trong đó có 16% là da trắng, 11% da đen và 73% là lai trắng đen.
Quốc đảo Đôminica có nền kinh tế nông nghiệp yếu kém, sản phẩm chủ yếu gồm: chuối, gạo, cao. Cà phê, thuốc lá, cà chua. Nền công nghiệp tập trung vào khai thác quặng nhôm để xuất khẩu.
Đôminica có khí hậu nhiệt đới ẩm ướt, nhờ đó thảm thực vật xanh tốt quanh năm. Những rừng dừa rạm rạp chiếm diện tích rộng trên đảo, có đảo dừa là cây thống trị. Rừng dừa lan ra tận bờ biển, nơi có bãi cát trắng rộng, ôm lấy các đảo – Hầu hết các bãi cát viền quanh đảo ở Đôminica có thể khai thác thành các bãi tắm vì nước biển chỗ nào cũng trong suốt, có thể nhìn thấu đáy các bờ nông và có cả cá lội cùng các loài giáp xác, nhuyễn thể di chuyển.
Khí hậu nơi đây trong lành, bốn bề là đại dương, nhiệt độ nước biển luôn ở nhiệt độ 25 độ C, rừng cây được bảo vệ nghiêm ngặt, Chính phủ quốc đảo Đôminica kiên trì theo chiến lược phát triển kinh tế mũi nhọn “Du lịch sinh thái và văn hóa”.
Và việc đầu tiên là cũng cố và phát triển các công trình hạ tầng cơ sở, phục vụ cho du lịch, như: xây dựng sân bay, đường giao thông thủy, bộ đi tới các đảo, các khách sạn. Hiện nay ở thủ đô Đômingơ và nhiều tỉnh khác nhau đã có các khách sạn 3 sao, 4 sao. Hầu hết các khách sạn đều xây dựng trong những khu vườn rộng, cây to, bóng mát, có nhiều cửa sổ hướng về gió biển. tiếp theo là thành lập các vườn thú quốc gia, kế hoạch bảo vệ rừng, bảo vệ các bãi san hô và các sinh vật sống trong môi trường đáy biển có san hô.
Cuối cùng là vạch ra các tour du lịch văn hóa, sinh thái, gồm có du lịch thăm các di tích lịch sử văn hóa, du lịch tham quan đàn cá voi lưng gù di cư từ đảo Grôenlan về đây định cư, sinh sôi nảy nở; thăm các đầm phá ven biển nơi có nhiều cá sấu và chim vẹt màu sắc sặc sỡ.
Ở quốc đảo du lịch Đôminica có hai tuyến tham quan được du khách quan tâm, đó là:
Tuyến tham quan thủ đô Đômingơ – Đômingơ là một thành phố đầy ắp di tích lịch sử, bảo tàng, nhà lưu niệm. Nhà bảo tàng nổi tiếng là “Ancada đơ Côlông” còn lưu giữ bộ sưu tập đồ gỗ của Tây Ban Nha nhập vào từ thế kỷ XV và XVI. Ngoài ra còn có nhiều cổ vật, tượng đài, bia đá phản ánh cuộc sống của các nhà thám hiểm, người dân Tây Ban Nha voà những năm của thế kỷ đầu đặt chân tới thành phố này.
Thủ đô Đômingơ còn là thành phố cổ. Các dãy phố, các nhà thờ, các công sở đều xây dựng theo kiến trúc Gô – tích – một kiểu kiến trúc cổ châu u phổ biến vào các thế kỷ thứ XII đến thế kỷ XIV.
Tuyến leo lên đỉnh núi Đuartơ cao 3.175m. Du khách có thể ngồi trên lưng ngựa tận mắt nhìn thấy cảnh quan thiên nhiên thay đổi theo chiều cao của ngọn núi. Từ 0 đến 800m là cảnh quan rừng nhiệt đới. Từ 800m đến 2.000m là rừng cây hỗn hợp vừa nhiệt đới vừa ôn đới. Từ 2.000m đến đỉnh núi là rừng cây ôn đới gồm các cây lá kim như thông, tùng, bách. Ở độ cao này, độ ẩm không khí lớn, mây mù quanh năm, thời tiết rất rét ngay cả vào mùa hạ. càng lên cao cây cối càng bé dần, thấp dần, chỉ còn cây bụi và cỏ mọc không kín mặt đất.
Quần đảo Đôminica đựợc các nhà du lịch Châu u coi là viên ngọc của vùng biển Caribê. Du khách tới đây ngày một đông, riêng khách Pháp trong năm 2001 có khả năng lên tới 200 nghìn người. Nhờ du lịch phát triển, đời sống người dân ở Đôminica được nâng lên rõ rệt.
Nguyễn Thái – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11 (176) – 2001