Nếu tôi bị một con chó dại cắn, tôi sẽ không để mất nhiều thì giờ để nguyền rủa con chó điên, cho dù nó vẫn…

Nếu tôi bị một con chó dại cắn, tôi sẽ không để mất nhiều thì giờ để nguyền rủa con chó điên, cho dù nó vẫn còn sống đâu đó và lâu lâu vẫn sủa, nhưng nó không còn răng để cắn ai.
Xưa nay tôi không thích nhắc đến tên “nhà… đồ tể” HPNT và đồng bọn. Tôi nghĩ, mô-típ chính của những tay này là để nổi tiếng. Càng được nhắc đến, chúng càng thỏa mãn… thú tính.
Tháng 7, 1997, tôi được nghe cuộc phỏng vấn HPNT trên radio RFI, Pháp, do bà Thụy Khuê thực hiện, trong đó HPNT chối bỏ lời buộc tội là ông ta có tham dự trực tiếp vào cuộc tấn công Huế vào dịp Tết Mâu Thân, 1968. Cảm giác của tôi lúc đó là thấy “nhẹ người”, vì cho dù sự thật HPNT có tham dự trực tiếp vào cuộc thảm sát dân lành Huế hay không, nhưng một khi ông ta chối bỏ đã tham dự, thì gián tiếp ông ta công nhận đó là một tội ác. Thế nhưng, chỉ vài tuần lễ sau đó, trên đường trở về VN, ghé qua Úc, HPNT đã được đài phát thanh đa ngôn ngữ SBS của Úc phỏng vấn, ông ta lại to tiếng biện minh cho “cách mạng”. Rằng thì, đa số những người “bị cách mạng xử tử” là những kẻ có tội với nhân dân v.v. Đối với tôi, thế là quá đủ! Không có lý do gì để tôi lắng nghe HPNT nữa…
Tuy nhiên, lần này tôi lại muốn có đôi lời về lá thư “xin lỗi” của HPNT, là vì một câu trong đó: “Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu thân 1968.” (*)
Có lẽ bất cứ ai đọc kỹ “lá thư”, đều nhận ra thâm ý của câu đó: nguyên nhân vụ thảm sát Huế Mậu Thân là do SAI LẦM (không cố ý) của CS và TỘI ÁC (có tính toán) của Mỹ.
Đây chỉ là sự dối trá quỷ quyệt đã quá quen thuộc, tuy nhiên người hay suy tư có thể đặt ra câu hỏi tiếp theo: tại sao sau 50 năm “người ta” vẫn tìm cách đổ vấy TỘI ÁC lên người Mỹ. Ai là kẻ vẫn muốn tiếp tục nuôi dưỡng sự căm thù người Mỹ và để làm gì?
Thực tế, quan hệ ngoại giao giữa CSVN và Mỹ đã đưọc chính thức bình thường hóa 20 năm rồi. Không những thế, chính phủ hai nước có những cố gắng để có những hợp tác cụ thể trên nhiều lãnh vực, đặc biệt về mặt quân sự và nhất là vấn đề Biển Đông, nơi mà Mỹ lần VN đều có quyền lợi to lớn. Thế nhưng, những cố gắng hợp tác đã không diễn tiến suôn sẻ, tiến được một bước thì lại ngừng, thậm chí bị lùi hai, ba bước…
Trong khi đó, tuyệt đại đa số ngưòi dân VN đều muốn VN đứng hẳn về phía Hoa Kỳ, và phe “thế giới tự do” nói chung. Thậm chí, tuyệt đại đa số con cháu của giới quyền lực và giàu có của VN đề đã sống hẳn ở Mỹ hay các nước của thế giới tự do. Do đó, chuyện nuôi dưỡng căm thù giữa VN và Hoa Kỳ không thể phát xuất từ nơi người VN, mà phải từ một THẾ LỰC KHUYNH ĐẢO khác. Thế lực “LẠ” như người ta thường gọi…
(*) Câu này có thể thấy trong lá thư của HPNT, do nhà văn Nguyễn Quang Lập, chụp lại và đính kèm trong bài viết của mình (bên dưới), nhưng một vài báo điện tử trong nước – như trang web ‘baomoi.com’ – đăng lại bức thư đó thì nguyện đoạn có câu “…sai lầm… tội ác” đã bị cắt đi!

Trong một chế độ toàn trị, không có báo chí truyền thông độc lập, không có lịch sử chân chính thì những mẩu…

Trong một chế độ toàn trị, không có báo chí truyền thông độc lập, không có lịch sử chân chính thì những mẩu chuyện có thực mỗi người kể ra sẽ là những viên gạch đóng góp cho việc tái lập lại lịch sử chân thực của thời đại ấy sau này.