Báo du lịch người bạn đường tin cậy là cầu nối giữa doanh nghiệp và lữ hành

Ông Bùi Xuân Nhật là nhà ngoại giao chuyên nghiệp, ông đã từng là Đại sứ của Việt Nam tại Liên hợp quốc. Ông chuyển sang công tác ngành Du lịch từ năm 1993 với tư cách là phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch cho đến năm 1998. Ông cũng là người sáng lập, tổng biên tập đầu tiên của Báo Du lịch. Hiện nay, ông là thành viên của Ban nghiên cứu kinh tế đối ngoại của Thủ tướng, Báo Du lịch xin trân trọng đăng đôi dòng tâm huyết của ông gửi tới quý độc giả.
Phận nghèo mấy chục năm nay
Nhìn vào danh sách 100 hộ dân nghèo ở phường 10, quận 4, chúng tôi nhận ra phần lớn số nhà họ có từ hai đến bốn cái xuyệt hoặc là nhà không só trên những con đường không tên. Có những cụ ông cụ bà neo đơn, một mình thui thủi đi về và cũng có những hộ gồm 10 đến 12 người chen chúc nhau trong một căn chòi xập xệ… Tôi hỏi má Nguyễn Thị Mười, năm nay 79 tuổi: “Má đang sống có một mình mấy chục năm nay!”. Má Mười trả lời không chút ngập ngừng rồi kể: suốt từ hồi còn con gái đến nay, má kiếm sống bằng nghề cạo gió, giác hơi. Bà con ở trong xóm, ai trúng nắng trúng mưa, qua nhờ là má giúp… Toàn là dân nghèo cả, tiền bạc có được bao nhiêu. Tuy nhiên nhờ vậy mà má cũng đắp đổi được qua ngày, chén cháo cọng rau. Hơn hai năm nay má già yếu quá rồi, phải sống nương tựa vào bà con chòm xóm. Đã ở tuổi 82 mà hàng ngày má Hoàng Thị Ba vẫn phải tảo tần kiếm sống bằng nghề bán dạo bánh cam, bánh bông lan. Từ năm Mậu Thân – 1968, má cùng chồng rời Trà Vinh lên thành phố ở tại căn nhà số 148/12/20/26 Tôn Đản, Quận 4 cho đến nay. Gọi là nhà, chứ thực tế đó chỉ là cái chòi với bề ngang 2 mét, và bề dài là 3 mét. Hai vợ chồng má sống với nhau chẳng có mụn con nào. Bốn năm trước cụ ông mất, má ở một mình, một bóng. Má kể: “Suốt mấy năm nay, từ ngày chồng má mất, cứ đến mùa mưa là má phải thức thâu đêm mái tôn mục nát, không chỗ nào trong nhà là không bị ướt… ! Mới đây, đứa cháu trong xóm cho được mấy tấm tôn cũ, nhà đỡ dột rồi!”. Có năm người, con ba người con lớn đã ra riêng, hiện nay má Huỳnh Thị Lam năm nay 63 tuổi đang sống với hai cô con gái út. Một cô thợ may và cô còn lại là thợ uốn tóc, nhưng với đồng lương vài ba trăm nghìn đồng mỗi tháng, hai cô con gái không thể nào thuyết phục được mẹ già “ ở nhà tịnh dưỡng”. Má Lam tâm sự: “Má sợ tụi nó nghe theo lời bạn xấu rồi đi bán bia ôm, làm vũ nữ… nên má nhất quyết đi làm, kiếm tiền phụ vô việc chi xài của gia đình. Má tin là thấy má cực khổ lặn lội, hai đứa nó sẽ không dám…”. Nghĩ vậy, hàng ngày từ tờ mờ sáng bà lội bộ từ quận 4 đến công viên Tao Đàn với gánh sương sa oằn vai…!.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.