Chùa Tiên Châu ngọt ngào một truyền thuyết – Phần 2

Không một ai chạm vào xác của chàng vì luật lệ khắc nghiệt của thiên đình đã là người cõi tiên thì không được tiếp xúc với người trần thế. Những nàng tiên ngoe ngà của xứ thiên đường, thản nhiên với trái tim băng giá, không cảm xúc. Một giọng thấp thoát cất lên giữa không gian yên tĩnh “Nơi đây đã ô uế bởi người trần chúng ta đi nơi khác vậy”. Những bóng tràng chấp chói bay lên mờ ao và tan biến trong khoảng không gian bảng bạc Trên bãi cát chỉ còn lại xác chàng ngư phủ và một bóng chàng nhỏ bé vẫn còn có một cô tiên đứng đó im lặng. Người trần thế kia có một điều gì đó đã cuốn hút cô của con người này ư? Có nghĩa là vĩnh viễn không trở về trời, còn bỏ mặc, thì lòng không nỡ. Ôi Con người, con người sao lại gần gũi ta đến thế? Cố ngước nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm. Ôi cái thiên đường diêu vơi nơi cỏ ở không có sự buồn phiền, không có tính cầm ôi, đó là một cuộc sống tẻ nhạt và vỏ vì ở một nơi hư hư ào ào. Nàng ngồi xuống nhẹ nhàn nàng chàng trai trẻ lên, một gương mặt tái nhợt xám xanh, một thi hải lạnh ngắt, tất cả gần như không còn sự sống chỉ còn một chút ấm nơi lồng ngực, nàng cúi xuống đặt đôi môi lạnh giá như băng tuyết của mình vào miệng người thanh niên thổi một hơi dài truyền sinh lực để cứu sống con người trần thế. Nàng tiên mảnh mai đứng đó nhìn chẳng ngư phủ đang hói tinh và vỗ cánh, nhưng bàn chân cô không sao cất khói mặt đất cô ngạc nhiên, về sự thay đổi của chính mình, đôi bàn tay cô ảm dần và cô đã hiểu rằng cô vĩnh viễn không bao giờ trở về thiên đình được nữa. Từ đó cuộc sống cô hoàn toàn thay đổi, cô đã có cảm giác đau khi dậm phải gai, có cảm giác mệt nhọc khi làm quá sức, biết nóng, biết lạnh, biết đói và điều quan trọng hơn là cô đã biết thương, biết nhớ và biết đứng chờ ở bãi sông mỗi khi chiều về. Thỉnh thoảng các nàng tiên chốn thượng giới xuống trần thăm lại người bạn tiên và gia đình bé nhỏ đầm ấm càng thêm vui khi mối tình tiên duyên tục đó cho ra đời một cô bé gái xinh xắn dễ yêu. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, câu chuyện nàng tiên lấy chồng hạ giới thấu đến tai Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng nổi giận cho đó là một chuyện ô nhục của thiên đình khép cô Tiên vào tội đại nghịch truyền lệnh xử tử. Nàng đã cầu khẩn van xin tha chết cho chồng con. Lời thỉnh cầu không được chấp nhận. Nàng tiên cũng chống gấp một đào hầm sâu trong lòng đất, đưa chồng con vào nơi trú ẩn, phía trên đắp 2 nấm mộ, nhờ người bạn Tiên năm xưa thổi một hơi vào mặt chồng con để 2 người ngủ say tránh nạn. Đêm xuống dần, trong không gian lạnh lẽo nàng đứng bất động nơi bãi sông đê lãnh án. Gã Thiên Lôi đao phủ xuống trấn – nàng chỉ vào 2 ngôi mộ bảo: chồng và con tôi sợ tội đã tự chết trước. Gã Thiên Lôi đao phủ đưa cao lưỡi tấm sét Nàng Tiên nhỏ bé nhấm nghiến mắt, đôi dòng lệ đau thương chảy dài trên gương mặt tái nhợt. Thương ôi! nàng Tiên nhỏ bé bất hạnh tan biến đi sau một tiếng nổ long trời. Nước sông Cỏ Chiên đục ngầu cuốn sống, những tan cáy xanh gãy gục chạy xém, bãi cát mịn màng ven sông sụp đổ chim dưới làn nước sâu… Từ đó bãi Tiên êm đềm không còn nữa… Nàng Tiên của câu chuyện truyền thuyết đã tan biến vào cõi hư vô nhưng dáng Tiên và long nhàn hầu vẫn còn đọng lại trên dáng dấp nụ cười và ánh mắt của người con gái đất Vĩnh Long.
Lý Hoàng Cảnh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (5(57))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.