Du lịch những trang văn qua

Sương mờ trôi, sương mờ trôi
Em đi hư ảo một trời Sa Pa
Chênh vênh phiên chợ Bắc Hà
Khăn piêu, yếm đỏ để mà chia phôi!
Thế rồi thôi, thế rồi thôi
Em về dốc vắng tôi lui phố phường
Tôi gác hẹp, trưa góc đường
Quen nhau một buổi nhớ thương được vào
Lạ lùng sao, lạ lùng soa
Đời tôi có một cành đào trong sương… Năm 1990.
Lời bình của Trịnh Thanh Sơn
Nhà thơ dẫn ta đến một không gian hư ảo. Toàn cảnh Sa Pa là sương, là hư ảo, là nhòe, mờ như bức tranh thủy mặc, lại như những bức ảnh tả sương của nhà nhiếp ảnh tài ba Võ An Ninh, ở đó ta chỉ thấy thấp thoáng bóng em lẫn trong màn sương mờ trôi:
Sương mờ trôi, sương mờ trôi
Em đi hư ảo một trời Sa Pa
Trong trung cảnh, ta nhận ra một phiên chợ Bắc Hà mà đặc trưng rõ nhất là sự chênh vênh. Cái tác nhân đã làm cho tâm hồn nhà thơ trở nên chênh vênh, đó chính là những khăn piêu, yếm đỏ!. Vậy ra, những em hư ảo ở câu thơ trên, tới đây đã hiện rõ ra mồn một, những cô gái đặc sắc và riêng biệt, không trộn lẫn bởi những tín hiệu muôn đời “khăn piêu và yếm đỏ”. Tuy nhiên, ngay ở đây lại xảy ra một tình huống bất ngờ. Khăn piêu, yếm đỏ hiện ra ngỡ sẽ mang lại gì, hóa ra chỉ để mà chia phôi! Cả nhà thơ, cả người độc bỗng cùng sững sờ. Thì ra, người thơ ở đây chỉ là một du khách, một du khách mà thời gian quá hạn hẹp, những gì người thơ gặp chỉ vừa đủ làm một cái cớ để chia phôi mà thôi! Câu thơ thoảng một nét buồn, giống như một tiếng thở dài nhè nhẹ. Cái điệp ngữ “Thế rồi thôi, thế rồi thôi” làm cho sự chia ly ở câu thơ sau trở nên tha thiết đến tuyệt vọng: “Em về dốc vắng tôi lui phố phường!”. Cái phố phường mà nhà thơ lui về ấy nào có quyến rũ gì, đó thực sự chỉ là một nơi ẩn náu chẳng mấy dễ dàng, chẳng mấy tiện nghi, đến nỗi “tối gác hẹp, trưa góc đường” đấy thôi. Có thể là ở đây, nhà thơ cố tình nói quá lên một chút, nhưng động cơ của sự than thở ấy thì lại rất đáng yêu, rất đáng nể, bởi đó là cái cớ để mà nhớ thương! Nhưng nhớ thương ai mới được chứ? Quen nhau một buổi nhớ thương được nào? Biết là không thể nhớ thương thì lại hóa ra một lời tự thú. Hai câu thơ kết, bài thơ chuyển hẳn sang một cung bậc khác của tình cảm. Thì ra, những hình ảnh ảo mờ, những nhớ thương vu vơ kia là có thật, là hiện hữu, không chỉ một ngày, một tháng, một năm mà là cả một đời! Lạ lùng sao, lạ lùng sao. Đời tôi có một cành đào trong sương… Chỉ một ngày sương Sa pa, chỉ một phiên chợ Bắc Hà, chỉ một lần gặp em với khăn piêu, yếm đỏ mà cả đời bỗng có một cành đào Sa Pa trong sương… thì lãi thật! Cái ngỡ là thua thiệt, là chẳng được gì, là vu vơ ấy bỗng làm cho tâm hồn nhà thơ trở nên giàu có biết bao nhiêu. Xuân năm 1999.
PV – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (15(67))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.