Hoàng cầm với hoài niệm về kinh bắc

Nói về chuyện có người đã gọi ông là nhà thơ tân cổ điển người phất cánh diều thơ từ trầm tích văn hóa Kinh Bắc, nhà thơ Hoàng Cầm cười cười: độc giả, bạn bè, đồng nghiệp đã gọi tôi bằng nhiều danh từ khác nhau như nhà thơ tân cổ điển, nhà thơ của tình yêu, nhà thơ của phụ nữ, nhưng tôi không lấy cái đó làm chuẩn cho thơ của mình và cũng chưa hoàn toàn mãn nguyện. Điều quan trọng nhất là tôi luôn luôn tự hỏi xem những bài thơ của mình liệu sẽ sống trong lòng độc giả được bao lâu. Đó là điều tâm huyết nhất. Hoàng Cầm có nhiều ấn tượng về kỷ niệm về Kinh Bắc nhưng có lẽ, như nhà thơ đã nói, tất cả những cái đó đã chuyển hóa hết vào trong các tập thơ: Về Kinh Bắc, bên kia sông Đuống, Men đá vàng… với nhà thơ Hoàng Cầm ở đó là tận đáy sâu của vùng Kinh Bắc xưa. Nhà thơ Hoàng Cầm thường về Kinh Bắc vào dịp tết, xuân và đi dự một canh hát, mặc dù đã rất quen thuộc, không khí của vùng nông thôn có văn hóa quan họ bây giờ khác hẳn trước. Ông tiếc cho những cái không thể lấy lại được bởi nó qua đi mất rồi… Trước kia một làng với nhà tranh vách nứa, với ao hồ, ngõ nhỏ rợp bóng tre, thì ngày nay nhà cửa san sát từ 3 tầng đến 4 tầng. Đời sống thuận tiện, sạch sẽ, hiện đại, nhưng để trở lại một cảnh quan thiên nhiên cổ kính xưa kia thì không thể có. Đây là quy luật tự nhiên và đáng mừng vì đời sống con người ngày một nâng cao. Điều đáng buồn là cuộc sống của con người ngày nay xa thiên nhiên quá! Điều an ủi nhà thơ là gần đây đã có những nhóm, những tổ chức thanh niên ở địa phương đã cố phục hồi và duy trì những đêm hát, những làn điệu dân ca cũ. Được biết, sắp tới ông sẽ cho ra mắt độc giả cuốn Hoàng Cầm tác phẩm. Tập sách gồm ba tập khoảng 1600 trang. Tập một là thơ, tập hai là truyện thơ, kịch, tập ba là văn xuôi. Tuy nhiên về thơ theo Hoàng Cầm cho biết thì đó là tinh tuyển các bài trong các tập trước, có đưa vào một số bài viết gần đây. Nó mang một không khí, hơi hướng khác – hiện đại hơn. Nhưng dù không viết trực tiếp về Kinh Bắc, mỗi bài thơ vẫn phảng phất cái hồn vía của Kinh Bắc ngày xưa. Về dự định thành lập một báo thơ, Hoàng Cầm nói rằng: “Ý tưởng ra một báo thơ đến với tôi từ lâu rồi cách đây 13 năm, bởi ngôn ngữ tiếng Việt chúng ta đầy nhạc tính và hình ảnh, mà thơ ta trước cốt lõi là âm điệu và nó phổ biến cho toàn dân tộc. Vậy mà không có một tờ báo thơ thì thật đáng buồn. Tờ báo thơ tôi định ra lúc đầu chỉ có 4 trang khổ to, nếu nhỏ khoảng 8 trang, như một tờ tạp chí, trong đó sẽ giới thiệu những bài thơ hay, cả cổ điển và hiện đại, rồi cả thơ các nước. Sẽ có những bài phê bình cái hay cái dở của một bài thơ và trong bài phê bình ấy phải nói được nó hay nó dở ở chỗ nào, phải phân tích ra cho người ta biết. Chứ hiện nay thì lẫn lộn cả. Báo nào giở ra cũng có thơ, nhất là báo Tết xoàng ra cũng có năm bài không thì tới vài chục bài thơ. Thơ bây giờ trở thành bội phát, phát nhiều quá, tuy nhiên tìm được cái hay cũng có nhưng hiếm. Tôi thiết nghĩ nếu như có một báo thơ thì diện mạo thơ bây giờ sẽ khác hẳn. Nhận xét về thế hệ nhà thơ ngày nay, Hoàng Cầm khẳng định họ có cái nhiệt tình, lòng yêu mến thơ gấp nhiều lần so với trước, nhất là giới trẻ. Thời trước một nhà thơ mới xuất hiện chỉ trong một thời gian ngắn với ba bài là nổi tiếng, như Nguyễn Bính, chỉ với một bài lỡ bước sang ngang, hay như Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư… cũng thế. Còn bây giờ có người in tới ba bốn tập thơ thậm chí cả chục tập mà chẳng ai biết đến. Ở tuổi 83 bước xa cái tuổi xưa nay hiếm, nhưng Hoàng Cầm vẫn còn tràn đầy nguồn cảm xúc, vẫn ôm ấp dự định viết một trường ca, một tập sử thi về triều đại nhà Lý. Theo Hoàng Cầm đây là đề tài mà ông đã ấp ủ từ lâu nay.
PV-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 3(272)2003.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.