Khát vọng du lịch miền Trung – Phần 2

Ở Huế, các dự án Khu du lịch Bạch Mã, Khu vui chơi giải trí Thiên An – Thủy Tiên, phục hồi Hồ Tịnh Tâm … đã đề ra từ lâu nhưng chưa thực hiện được. Ở Đà Nẵng, các dự án Làng văn hóa, du lịch Ngũ Hành Sơn, khu du lịch Non Nước, du lịch biển … cũng đang bức xúc về vốn. Thiết nghĩ, vốn đầu tư cho du lịch không thiếu. Chưa kể việc huy động đầu tư nước ngoài, đầu tư trong nước. Hiện nay ở một số tỉnh có những công trình được đầu tư rất lớn, nhưng tính khả thi thấp, trong lúc đó Du lịch thì ít được quan tâm.
Thứ hai là chính sách chưa thông thoáng. Hiện nay nhân dân, ở nhà cổ Hội An, nhà vườn Huế, các nhà đồng bào ở Tây Nguyên … rất muốn đón du khách du lịch tại nhà mình như một hộ kinh doanh. Thị xã Hội An đã cho phép gia đình đón khách ăn ngủ tại nhà; ở Huế dịp Festival 2000, một số nhà dân được đón khách quốc tế, nhưng với điều kiện phải làm vệ tinh cho khách sạn Nhà nước. Làm như thế không kích thích được du lịch nhân dân phát triển. Tuyến du lịch xuyên Á bằng đường bộ là thế mạnh của Du lịch miền Trung. Khách từ Thái Lan, Lào và các nước rất muốn đi du lịch cả nhà bằng ô tô riêng sang các điểm Du lịch miền Trung. Nhưng đi xin cho được thủ tục, giấy tờ quá khó. Vướng mắc chủ yếu về cơ chế quản lý xuất nhập cảnh và quy định an toàn giao thông đường bộ của phía Việt Nam. Giấy phép cấp cho từng chuyến do cơ quan có thẩm quyền cao nhất cấp. Được giấy phép rồi, tại cửa khẩu (Cầu Treo, Lao Bảo) phải làm đủ thứ thủ tục và phải chờ có cảnh sát giao thông dẫn đườn, khóa đuôi mới vào được lãnh thổ Việt Nam! Có câu chuyện bi hài ứa nước mắt: Vitours Đà Nẵng đổ bao nhiêu công sức để tiếp thi tạo được tour 100 khách từ Thái Lan đi du lịch miền Trung. Thế mà chương trình bị hủy bỏ hoàn toàn vì giấy phép được kí chậm mất một ngày so với chương trình đón khách! Ước gì các ngành chức năng đơn giản hóa thủ tục, nhanh hơn về thời gian, tạo điều kiện cho du lịch miền Trung cơ hội phát triển.
Thứ ba là sản phẩm du lịch chưa phong phú và ít đổi mới. Lâu nay ta chỉ khai thác văn hóa vật thể là các di tích, Lăng tẩm, đền đài … do cha ông để lại mà chưa đầu tư tạo ra sản phẩm du lịch mới. Kho tàng văn hóa phi vật thể không được chú trọng khai thác. Các lễ hội, các loại hình sân khấu dân gian, các điệu múa hát, văn hóa ẩm thực của các dân tộc … là thế mạnh, là nguồn gốc tiềm tàng để thu hút sự thích thú của du khách. Phải tạo ra nhiều chương trình như kiểu Đêm hội Trung thu ở Hội An, sinh hoạt buôn làng Tây Nguyên, ca Huế, ăn cơm vua, du lịch nhà vườn, tham quan lăng tẩm bằng xe ngựa song mã – tứ mã, hay phục chế lễ, thiết triều, lễ tế Đàn Nam Giao, sinh hoạt lễ hội của các dân tộc có nền văn hóa đậm nét như Chăm, Cờ tu, Ê đê, Gia rai, Mơ nông … để giữ chân du khách. Làm du lịch như thế ít vốn mà hiệu quả cao. Có lần đi thăm thánh địa Mỹ Sơn, tôi nghĩ giá mà tổ chức được các buổi trình diễn văn hóa Chăm lễ hội, múa Chăm, ẩm thực Chăm … chắc chắn khách du lịch sẽ đông hơn, ở lại lâu hơn. Muốn đổi mới sản phẩm phải đầu tư, hợp tác nghiên cứu, dàn dựng công phu, chứ không thể “bắt chước cứng nhắc” nơi khác được.
Miền Trung lạc hậu, thua kém hai đầu đất nước nhiều mặt về kinh tế. nhưng riêng về Du lịch, với nguồn vốn văn hóa lịch sử phong phú, thế kỷ XXI, nhất định miền trung sẽ sánh vai cùng đi lên với Du lịch cả nước.
Ngô Minh Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Năm 13 (178) 2001.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.