Kỳ II: Bác sĩ và thầy giáo của cò – Phần 2

Cái cổ vươn cao. Cái đầu ngất ngưởng. Cái mỏ vàng xám rõ dài. Cò vừa đi vừa mổ rất chuẩn xác từng con ruồi đang đậu hay bay ngang qua. Thầy giáo Số reo lên: Mời các chú ra xem. Nhờ nó mà nhà sạch ruồi. Họa mới có một hai con. Cò là loài tạp thực. Nó ăn tôm tép, sâu bọ, cào cào, châu chấu trên đồng. Ăn cả chuột nhắt. Thời buổi này người ta hay bón phân hóa học. Anh chuột nào xơi phải phân hóa học biến thành mồi của cò, cò cũng dễ bị ốm. Cò đỗ trên cây không vững nữa và rơi xuống đất. Các bác trong ban quản lý khu du lịch mang vào cho tôi. Tôi cứu chữa. Tùy theo sự cảm nhận xét đoán mà cho cò uống thuốc gì. Khi thì kháng sinh. Khi thuốc đi ngoài. Có khi cả thuốc khớp. Chữa khỏi tôi lại mang trả ban quản lý để ban quản lý đưa nó về đời đàn. Một năm vừa qua tôi chữa được bảy con trong tình trạng ốm yếu như thế trở thành khỏe mạnh.
Thế còn con này?
Nó chẳng những ốm mà còn bị xã một cách. Tôi nhận nó từ ban quản lý khu du lịch. Tôi thuốc thang và bắt tôm tép về cho cò ăn. Nó khỏi mấy tháng nay rồi nhưng chẳng chịu đi đâu cứ như thành viên trong gia đình. Nó tha thẩn quanh sân quanh vườn cùng với người. Nó bắt ruồi tiêu không hết thì tích thật đầy diều, đầy cổ lò dò đến một xó nhả ra, rồi quay vào nhà bắt tiếp. Nó là chiến sĩ vệ sinh của gia đình tôi đó!. Dường như có hiểu ý chủ. Chú ta vênh vênh cái mò, rồi đĩnh đạc đi tới góc sân, cong cần cổ, ợ một cái, một cục ruồi chết được đẩy ra. Cò lại thản nhiên quay vào mổ tiếp. Nó không hề tỏ ra lo sợ người. Có lẽ trong thâm tâm đã coi người là bạn. Sự bình yên của nó làm cho con người càng thêm thanh thản.
Ríu rít tiếng chim
Rời Chi Lăng Nam tôi tìm gặp thầy giáo Nguyễn Văn Khang và em học sinh Nguyễn Thị Quế người làng An Dương mà hôm nay đã là cô gái Hải Quế. Hải Quế dạy học ở Chí Linh tôi chưa có điều kiện gặp bèn đến thăm thấy Nguyễn Văn Khang đang làm việc và sinh sống ở Hải Dương. May quá! Thầy Khang có nhà. Đó là một người đàn ông xấp xỉ sáu mươi. Thầy Khang tiếp tôi trong phòng xép quá đơn sơ của mình. Bộ bàn ghế tầm tầm, ấm chén, phích nước, cái gì cũng cũ. Duy có những giá sách kín chung quanh tường làm tôi vui thích. Và quý trọng hơn là niềm đam mê của thầy khi nói chuyện, chỉ những ai hiểu biết và đắm say đối với đối tượng nghiên cứu của mình mới có thể cởi mở và diễn đạt nhiệt thành đến như vậy. Tôi là giáo viên sinh vật, Thầy Khang kể lại câu chuyện về gặp đàn cò ở làng An Dương ngày nào. Nhà giáo khi được chứng kiến tận mắt đàn cò vạc giao ca và reo lên. Đây là tài sản vô giá. Thưa các cụ, các ông, các bà. Thầy Khang mới đảng ủy xã và đại biểu nhân dân tới nói chuyện. Tài sản vô giá này thiên nhiên mời đất ban cho chúng ta.
Tô Đức Chiêu – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (13(65))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.