Kỳ II: Bác sĩ và thầy giáo của cò – Phần 3

Phải trân trọng giữ gìn. Tôi để nghị không thanh lý hay đấu thầu hòn đảo, mở rộng thêm và trồng cây mới. Kêu gọi ở xã xong thầy lên huyện, lên tỉnh và cả trung ương. Thầy đưa về địa phương một tổ quay phim quay cảnh cò vạc giao ca chiếu lại cho nhân dân xem cùng với những đoạn phim về thiên nhiên ở các nơi khác. Thầy đề ra phương án biến nơi đây thành khu du lịch. Thế là một bộ phận hút bùn được mời về bồi đắp mở rộng hòn đảo. Chung quanh đảo được cạp bờ bằng liếp tre và trồng cây. Trên đất cũ, cây cối, chủ yếu là tre gai, bạch đàn và nhiều cây hoang dại khác khá rậm rạp, trông như rừng, có thể đủ cản gió giữ ấm cho cò. Nhớ lại những ngày đầu trước khi có văn bản lập khu du lịch, cây cối thưa thớt, mỗi khi gió mùa đông bắc tràn về, cò vạc phải đậu xuống mặt đất để tránh gió. Những ngày này độ rậm rạp của cây khiến vạc đã chấp nhận làm tổ và đẻ trứng. Nhiều thế hệ vạc con ra đời ở Chi Lăng Nam. Hy vọng đảo còn được mở rộng, cây cối bổ sung, các loài cò cũng sẽ làm tổ và đẻ trứng, Chi Lăng Nam sẽ không chỉ là Đảo Cò hay Làng Cò nữa mà là Sân Chim như ở Minh Hải nước ta và nhiều nơi trên thế giới. Tuy nhiên, để chúng làm tổ, đẻ trứng thì cần có thức ăn tại chỗ, Thầy Khang xòe hai bàn tay phân trần nghĩa là đồng ruộng Chi Lăng Nam và các xã chung quanh phải cung cấp đầy đủ tôm, tép, cá, giun, dế, ngóe, nhái… để cò đủ nuôi sống đàn con rất háu ăn của chúng. Muốn vậy, huyện Thanh Miện, mà trước hết là Chi Lăng Nam và các xã chung quanh phải thực hiện nghiêm túc chương trình dùng các thuốc diệt sâu, diệt cỏ an toàn, nghĩa là trừ sâu, nhưng không làm chết tôm, tép, cua, cá… ở vùng đất ngập nước cực kỳ đa dạng sinh học này.
Thầy Khang nói thêm: Cho đến giờ nhiều người cứ vẫn nghĩ là phải đầu tư để rời mấy hộ gần Đảo Cò ra ngoài cho rộng địa bàn cò đậu. Xét về mặt sinh thái và tập tính học của cò vạc thì thấy cầm tập cho dân ở đây sống chung với cò vạc mới là lâu dài. Nghĩa là mở rộng khái niệm Đảo Cò thành Lang Cò. Để đạt được yêu cầu trên cần có cơ chế khuyến khích dân ven đảo, ven hồ trồng tre luồng, tre gai, tre hóa, tre lòng ngọc…. Vườn nhà ai cò vạc đến đâu có thể có quyền thu lệ phí khách du lịch vào xem, vừa được chia phần trong tổng thu nhập chung của xã do dịch vụ đó mang lại, vì chính họ đã góp phần làm cho cảnh quan thêm phong phú đa dạng. Từ năm 1994 đến nay cuộc sống thanh bình đã đến với hai loài chim này. Trước đây hễ mái chèo cham nước là chúng bay tung lên. Bây giờ thuyền lượn quanh đảo phải vỗ tay chúng mới chịu bay lên để khách chụp ảnh. Nhiều đêm cò về đông chúng đã phải sang cả vườn của mấy hộ ven đảo để đậu. Ai đã đến làng Cò Chi Lăng Nam, dù chỉ thoáng qua, khó quên hình ảnh cò vạc giao ca, tạo thành ba bốn tầng trắng xóa, nhấp nháy trên vòm trời cao lồng lộng. Và tiếng kêu gọi bầy gọi bạn của chúng tạo thành âm hưởng theo bạn suốt chặng đường dài.
Tô Đức Chiêu – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (13(65))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.