Ký ức mùa hè Tam Đảo_Phần 2

Những gì còn lại của các biệt thự thời Pháp ở Tam Đảo quả không nhiều lắm, ngoại trừ một thành cổ hay đúng hơn nó mang dáng dấp của một khu nhà thờ đá, nay được sử dụng làm hội trường, quán ăn và Câu lạc bộ karaoke. Đối diện với khu nhà thờ đá vuông là bể bơi ngoài trời có hình dáng của một chiếc đồng hồ cát với phần giữa rộng hơn hai đầu. Kế đó là một vọng lâu ban công nhỏ trên đỉnh một khu đồi gò – con đường này là một vực nước hình ô van sâu 60cm có rất nhiều mảnh vỡ vụn có lẽ do xây dựng một nhà khách gần đó. Khi tới sườn dốc đông của thị trấn Tam Đảo, những tàn dư của thời pháp dường như hiện ra rõ hơn. Các cổng đá nối với nhau mang đậm nét kiến trúc Pháp đứng sừng sững trước những lô đất trống mà theo người dân Tam Đảo đây là nơi các tòa thự do nhỏ thời pháp đã từng toạ lạc. Phần lớn mọi người gọi nơi này là “cổng trời”.
Con đường dốc tới đáy thác nước mà người Pháp gọi là “Thác Bạc” (Cascade d’Argent hay Uwaterfall of Silver) được xây bằng 300 bậc đá. Trước đây thác nước này đã từng mọc lên khách sạn vàng bạc còn giờ đây chỉ còn một nền đá nhấp nhô với các khe thoát nước từ trên đỉnh thác mát rượi dồn xuống tới tận phía dưới chân núi.
Qua lần lượt các di tích, Bà chúa thượng ngàn trên chặng đường dài 13km vượt dốc ngoằn nghèo khúc thủy đến đền Mẫu, đền Đức Thánh Trần rồi lên phần đất bằng phẳng nhưng nhấp nhô cao thấp – nơi tòa lạc của các khách sạn, nhà nghỉ, quán karaoke, thăm nhà sáng tác, chụp kiểu ảnh ở công viên, nhà dây thép Tam Đảo và ở cổng vòm thành cổ, chúng tôi bắt đầu đoạn cuối của cuộc hành trình leo tới đỉnh Thạch bàn có tháp truyền hình (nơi diễn ra các cuộc họp bàn của Việt Minh tuyên truyền giải phóng quân trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân pháp). 300m độ cao lên đến nơi chúng tôi thật sửng sốt khi được nhìn toàn cảnh Tam Đảo, được hít khí trời mát mẻ và thả tâm hồn mình vào thiên nhiên tuyệt vời. Cảnh quan nhìn từ đây đẹp không gì tả xiết.
Tam Đảo giống như nhiều nơi khác: cũng có đặc sản riêng do chính người dân nơi đây làm ra: Măng tre mai (thứ măng ngâm dấm thái từ loại tre mai rất thơm là thứ nước chấm ngon: bánh cáy, bánh cu đơ, mè sửng… và nhiều thứ đặc sản khác khiến bạn sẽ không quên khi đến Tam Đảo dù một lần sẽ nhớ mãi và mong có dịp quay trở lại.
Trên đường về Hà Nội mỗi người trong số chúng tôi đều cảm thấy vui dù đã thấm mệt. Tôi nhớ những dòng chữ “Khu nghỉ Tam Đảo được giải phóng ngày 16/7/1945” tại cổng của căn nhà nay là công ty du lịch Tam Đảo dưới sự lãnh đạo của đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân phối hợp với binh sĩ yêu nước, người tù nổi dậy và người dân Tam Đảo. Hẳn những gì đã mất và những tàn dư để lại từ thời pháp: 300 biệt thự giờ đây không ai được chiêm ngưỡng nhưng cùng thời gian cảnh quan Tam Đảo vẫn còn đẹp và vẫn mãi mãi huyền ảo, lãng mạn bên cạnh những nét hiện đại.
Phạm Mạnh Hùng – Tuần Du lịch – Số 37(89) – 13 -20/9/1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.