Ngổn ngang Trung tâm dịch vụ việc làm – Phần 1

Theo Tổng cục Dạy nghề, hiện nay cả nước đã có 150 trung tâm dịch vụ việc làm (TTDVVL) nhưng những gì mà các Trung tâm này đã làm được khá nhỏ so với yêu cầu của thực tế. Từ năm 1992 đến nay, các Trung tâm mới chỉ tư vấn nghề và tư vấn việc làm cho khoảng 700 ngàn người, giới thiệu và cung ứng lao động cho gần 900 ngàn người. tuy nhiên, từ khi chính phủ bãi bỏ 84 loại giấy phép trong đó có giấy kinh doanh dịch vụ môi giới việc làm, rất nhiều Trung tâm với đủ loại tên gị: Dịch vụ việc làm, môi giới, tư vấn, xúc tiến việc làm… đã mọc lên… như nấm sau mưa. Tình trạng này đã và đang tạo ra những hiện tượng không lành mạnh trong hoạt động dịch vụ việc làm.
Với một mạng lưới trung tâm dịch vụ việc làm vừa kém hiệu quả, vừa lộn xộn, thiếu lành mạnh như vậy nay, yêu cầu tái chức, nâng cao chất lượng, hiệu quả các trung tâm dịch vụ việc làm đang được đặt ra hết sức bách thiết.
Từ đào tạo chưa gắn với thị trường.
Theo ông Vũ Trung Chính – Giám đốc trung tâm dịch vụ việc làm Hà Nội (Sở Lao động – Thương binh – Xã hội Hà Nội), công tác tạo các trung tâm dịch vụ việc làm hiện nay và nhiều bất cập. Trang thiết bị nghèo nàn, hài hết điều đã sử dụng từ 20 đến 30 năm, thậm chí có những thiết bị từ năm 60 vẫn sử dụng vào giảng dạy. Không ít Trung tâm còn đang dạy may máy đạp chân, trong khi những cơ sở sử dụng lao động hiện nay đều đã sản xuất theo dây chuyền, chuyên môn hóa cao.
Trang thiết bị như vậy, còn đội ngũ giáo viên thì sao? Ông Chính nói: Như hiện nay, với cơ chế lấy thu bù chi, hầu hết các Trung tâm đều phải sử dụng giáo viên kiêm chức và công tác viên. Chính vì thế, Trung tâm của ông Chính có các ngành học: may, tin học, cơ khí, bồi dưỡng doanh nghiệp thì chỉ chủ động được giáo viên tin học và may.
Tuy nhiên ông Dương Văn Tịnh, giám đốc trung tâm dịch vụ việc làm Thanh Niên Hà Nội lại cho rằng, cần phải tăng cường sử dụng công tác viên vì theo ông, loại hình đào tạo của các trung tâm dịch vụ việc làm mang tính ngắn hạn, lại biến động theo thị trường lao động. Cái thiếu nhất là một số mạng lưới thông tin về thị trường lao động ở cấp vĩ mô. Ông nói: Hàng năm, chúng ta chỉ mới có thông tin về một số người tốt nghiệp đại học và một số cử nhân mà xã hội cần đến. Mảng thông tin về thị trường lao động thiếu vừa yếu. Vì thế, dẫn đến tình trạng đào tạo ra những nghề xã hội không có nhu cầu hoặc ít nhu cầu. Như thời điểm hiện tại, ngành may đang thiếu rất nhiều công nhân, trong khi vài năm trước, điện tử là nghề “mốt”, nhưng nay lại “ế sưng ế sỉa” vì nhu cầu đã bão hòa. Hơn nữa, các công ty điện tử bây giờ “thích” tự đào tạo để dễ dàng “khớp” với dây chuyền sản xuất của họ. Cùng với điện tử, các nghề lắm ráp, sửa chữa cũng chịu chung số phận.
Ngoài ra, một số trung tâm dịch vụ việc làm còn “đá lấn sân”, đào tạo cả lao động phục vụ xuất khẩu, mà chức năng này thuộc về các trường đào tạo nghề. “Như thế không thể có chất lượng cao” – Ông Chính khẳng định – vì các cơ sở trên chỉ có chức năng đào tạo ngắn hạn, đáp ứng nhu cầu tức thời. Lao động xuất khẩu không có tay nghề vững vàng dễ gây thất vọng cho chủ sử dụng lao động nước ngoài. Khiến nguy cơ mất thị trường càng lớn”.
Xuân Thủy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176)2001

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.