Ngổn ngang Trung tâm dịch vụ việc làm – Phần 2

Các ông Vũ Trung Chính, Dương Văn Tịnh đều cho rằng chương trình dạy nghề của ta chưa được chuẩn hóa, thống nhất, phần nhiều mang tính chụp giật. Ông Chính kết luận: “Như vậy rất khó quản lý được chất lượng đào tạo”.
Đến những bất cập trong quản lý.
Sau khi giấy phép kinh doanh môi giới việc làm bị bãi bỏ, hàng loạt các doanh nghiệp hoạt động môi giới việc làm ra đời theo luật Doanh nghiệp, vì lao động cũng coi là một mặt hàng. Tuy nhiên ở đây nảy sinh vấn đề phân cấp quản lý, bởi trước khi bãi bỏ 84 loại giấy phép thì các trung tâm dịch vụ việc làm do Sở Lao động – Thương binh – Xã hội cấp phép, còn hiện nay, phần việc này thuộc Sở Kế hoạch – Đầu tư mặc dù Sở Lao động – Thương binh – Xã hội thực hiện quản lý Nhà nước. Và thế là, từ 10 trung tâm dịch vụ việc làm, cho đến nay, toàn thành phố Hà Nội đã có khoảng 150 doanh nghiệp, Công ty Trách nhiệm hữu hạn hoạt động dịch vụ việc làm với đủ tên gọi, cơ quan chủ quản khác nhau. Sở Kế hoạch – Đầu tư Thành phố Hồ Chí Minh còn cho phép một số đơn vị sản xuất, kinh doanh được mở thêm hoạt động dịch vụ việc làm (theo lời một quan chức Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội thì ngay cả Sở Kế hoạch – Đầu tư cũng khó có thể kiểm soát được hoạt động của các đơn vị này, chưa nói đến Sở Lao động – Thương binh – Xã hội ). Thành phố Hồ Chí Minh hiện nay có 8 trung tâm dịch vụ việc làm và vài trăm Trung tâm với các tên gọi khác. Trong 8 Trung tâm nói trên, 2 do Ủy ban nhân dân thành phố trực thuộc quyết định thành lập, ngoài ra có Trung tâm của Trung ương Đoàn, Bộ Quốc phòng… Vẫn theo lời quan chức trên, ngay cả chuyện tên gọi cũng còn khúc mắc, vì trên giấy tờ hiện hành, Bộ Lao động – Thương binh – Xã hội chỉ thực hiện quản lý Nhà nước với các trung tâm dịch vụ việc làm. Trong thực tế, các trung tâm rất nhiều tên gọi khác nhau; xúc tiến, môi giới, tư vấn việc làm…
Sự nở rộ các Trung tâm việc làm đã dẫn tới nhiều lộn xộn. Có Trung tâm tồn tại mà trang thiết bị hầu như không có gì. Các cơ sở này thuần túy kinh doanh bằng… nước bọt. Người ta có cảm giác thành lập một trung tâm dịch vụ việc làm quá dễ: chỉ cần có văn phòng, bàn ghế, điện thoại (tất nhiên khi đã có giấy phép kinh doanh của Sở Kế hoạch – Đầu tư, và điều này xem ra không khó lắm). Thế là có thể bắt đầu chuyện “làm ăn” được rồi.
Ông Vũ Trung Chính nói: Tôi dám chắc 99,9% các Trung tâm kiểu đó có sai phạm. Theo nghị định 72/CP và Thông tư 08/TT-BTC của Chính phủ và Bộ Tài chính: các trung tâm dịch vụ việc làm không thu phí môi giới với người lao động. Chỉ được phép thu 5 -8% tháng lương đầu của người lao động khi chủ sử dụng lao động là doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài hoặc liên doanh. Số tiền này do bên sử dụng lao động trả. Tuy nhiên, các chủ lao động hầu như không bao giờ chi trả khoảng 5 – 8% kia vì theo họ: “Nhận (lao động) cho là may lắm rồi, đòi hỏi gì nữa!”. Ông Chính còn cho biết thêm: không thu phí môi giới với người lao động, Trung tâm của ông phải dùng phí đào tạo bù sang phần môi giới.
Tuy nhiên, điều này chỉ có ở các trung tâm dịch vụ việc làm hoạt động với phần kinh phí Nhà nước. Các Công ty Trách nhiệm hữu hạn đều hoạch toán, và để tồn tại, họ buộc họ phải “đi đêm”. Ví dụ: Móc nối với các nhân sự người Việt trong các liên doanh, tận dụng tối đa các mối “quan hệ” để dành lấy chỉ tiêu lao động. Và dĩ nhiên, khi đến với các Trung tâm này, người lao động phải chi trả những khoản tiền rất lớn (đặt cọc).
Xuân Thủy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176)2001

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.