Xem để biết thêm về con đường tự sát đã và đang đi theo ý Trung quốc

Xem để biết thêm về con đường tự sát đã và đang đi theo ý Trung quốc. Dừng lại trước khi quá muộn khi phải lầm than cho cả dân tộc.
” Venezuela : Thất bại của mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 »
Đăng bởi Elvis Ất on Wednesday, July 19, 2017 | 19.7.17
Mới chỉ ba thập niên trước, Venezuela là một đất nước giàu có, phát triển không kém Tây Ban Nha, nay nước này lâm vào cảnh đói kém. Sống trên giếng dầu lớn thứ nhì thế giới nhưng người dân Venezuela lại không có xăng để dùng. Hồi kết của mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 » được cố tổng thống Hugo Chavez vạch ra cách nay chưa đầy hai thập niên ?
« Chín tầng địa ngục »
Vào đầu những năm 2000, Venezuela đóng vai trò đầu tàu của châu Mỹ La Tinh. Năm 1999, lãnh đạo cánh tả mang tên Phong Trào Nền Cộng Hòa Thứ Năm, Hugo Chavez, lên cầm quyền và giương cao ngọn cờ mô hình « Xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 », mà ở đó vế phát triển xã hội phải là ưu tiên hàng đầu. Caracas, dưới những năm tháng Chavez đã huy động đến 43 % ngân sách Nhà nước để phát triển các chương trình xã hội, từ y tế đến giáo dục và nhất là nhà ở cho dân nghèo.
Một số chính trị gia, cả ở Tây Âu, từng kỳ vọng nhân vật này đang mở ra một con đường mới. Chính sách xã hội của tổng thống Chavez ở Venezuela khiến nhiều nước ở châu Mỹ La Tinh ngưỡng mộ. Caracas là điểm tựa của Cuba, Nicaragua và nhiều nước bạn ở Nam Mỹ nhờ cấp dầu hỏa cho các quốc gia này với giá « hữu nghị ».
Năm 2017, người bạn hào phóng này của nhiều nước ở châu Mỹ La Tinh lao đao : người dân Venezuela lo kiếm cơm từng bữa. Năm 2006 khi vận động tái tranh cử, ông Chavez tự hào cải thiện đời sống cho 30 triệu dân Venezuela. Một chục năm sau, Venezuela đang thiếu đủ mọi thứ từ thuốc men đến lương thực thực. Thiếu luôn cả điện và xăng dầu.
Venezuela lún sâu vào khủng hoảng kinh tế, xã hội và chính trị. Đất nước bị chia rẽ hơn bao giờ hết. Trên phương diện chính trị, khủng hoảng khơi mào từ cuối 2015 khi phe đối lập giành được đa số tại Quốc Hội. Phe chống tổng thống Maduro đòi ông từ chức.
Từ tháng 09/2019, có tới 80 % người dân Venezuela đòi thay đổi chính quyền. Thế nhưng để bám víu vào chiếc ghế tổng thống, Nicolas Maduro đưa ra sáng kiến vô hiệu hóa Quốc Hội do đối lập kiểm soát bằng cách lập một Quốc Hội Lập Hiến, với 545 thành viên do ông chỉ định. Tối Cao Pháp Viện thân chính quyền đã phủ quyết tất cả các quyết định của Quốc Hội. Đó là giọt nước làm tràn ly.
Khủng hoảng Venezuela bước sang một khúc quanh mới kể từ ngày 18/04/2017, khi ba người biểu tình thiệt mạng trong một cuộc tuần hành chống Maduro. Tính cho tới ngày 10/07/2017, tức chưa đầy ba tháng sau, số nạn nhận đã lên tới gần 100 người.
Trong địa hạt kinh tế và xã hội, hơn 1/4 dân số không có việc làm. GDP giảm 18,6 % so với 2015. Lạm phát sau khi đã tăng 800 % năm ngoái. Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế dự báo vật giá sẽ còn tăng lên gấp 10 lần trong năm 2017.
Giấc mơ tan vỡ
Giấc mơ mở ra một con đường mới, xây dựng một mô hình phát triển mới theo hướng xã hội chủ nghĩa cho thế kỷ 21 của cố tổng thống Chavez tan vỡ. Đâu là những sai lầm của chủ thuyết đó ? Trả lời Jean-Pierre Boris trên đài RFI Pháp ngữ, trong khuôn khổ chương trình Eco d’Ici Eco d’Ailleurs, Luis Colasante, chuyên gia về thị trường dầu khí Venezuela, kinh tế gia Camillo Umana-Dajud thuộc trung tâm nghiên cứu kinh tế CEPII của Pháp và phóng viên độc lập François Xavier Freland cùng phân tích về những sai lầm trong chiến lược phát triển của gần 20 năm dưới thời Chavez và Maduro.
Trưng thu đất của nông dân
Trước hết chuyên gia người Venezuela Luis Colasante nhấn mạnh đến sai lầm của Caracas chỉ trông chờ vào một lĩnh vực dầu khí để đem lại ngoại tệ :
« Venezuela sản xuất có mỗi một mặt hàng là dầu hỏa. Xuất khẩu dầu hỏa bảo đảm 76 % ngân sách quốc gia. Hiềm nỗi, các chính quyền Caracas liên tiếp không biết sử dụng nguồn thu nhập này để mở mang mạng lưới công nghiệp trên toàn quốc- như là ngành chế biến thực phẩm chăn nuôi, trồng trọt. Đáng tiếc hơn nữa, Venezuela có đất đai màu mỡ và phì nhiêu nhưng nông nghiệp lại không được phát triển. Từ gần 20 năm qua, giới tiểu nông đã đua nhau bán đất để lên thành phố kiếm sống ».
Nhà báo François Xavier Freland nói thêm đến chính sách tịch thu đất đai của nông dân để phát triển các hợp tác xã mà hậu quả là một phần giới canh nông phải bỏ nước tha phương cầu thực :
« Có rất nhiều người đã bị chế độ Chavez tịch thu đất đai. Đầu những năm 2000, khi lên cầm quyền, Hugo Chavez chủ trương dẹp bỏ các hoạt động tư nhân để thành lập các tổ hợp tác xã. Chính sách tịch thu đất của nông dân đã tăng tốc trong giai đoạn 2008-2009.
Mọi người còn nhớ những loạt phóng sự truyền hình cho thấy người hùng Chavez ồn ào khánh thành những hợp tác xã với một số máy móc mua lại của Iran. Nhưng rồi, nông dân không được đào tạo để sử dụng từ máy cầy đến máy gặt, hay là hệ thống tự động vắt sữa bò … Chỉ sau một thời gian, hàng trăm hợp tác xã bị bỏ trống. Nông dân thì đói vì không còn đất canh tác. Tôi có biết rất nhiều các trường hợp mà người ta phải bỏ xứ, sang Costa Rica hay Colombia kiếm sống ».
Sai lầm trong quan hệ thương mại
Về phía nhà nghiên cứu Camillo Umana-Dajud, Trung Tâm Nghiên Cứu về triển Vọng Kinh Tế Quốc Tế CEPII của Pháp, ông cho rằng cố tổng thống Chavez đã đi lỡ một nước cờ khi xa rời cộng đồng Andean – CAN để xích lại gần với khu vực MERCOSUR từ đó tách rời hai nhà cung cấp truyền thống là Equador và nhất là Colombia :
« Nông nghiệp không là chủ lực kinh tế của Venezuela. Quốc gia này thường phải nhập khẩu lương thực, thực phẩm Colombia, của Equador. Khúc mắc nằm ở chỗ, khi lên cầm quyền năm 1999, Hugo Chavez và người kế nhiệm ông sau này là tổng thống Nicolas Maduro, đã xa rời Cộng đồng Andean- CAN – bao gồm 10 nước thành viên mà Colombia là một trong bốn cột trụ sáng lập ra khối này. Caracas mở rộng quan hệ với thị trường chung Nam Mỹ- MERCOSUR.
Liên minh mới này dẫn tới hậu quả là Venezuela nhập hàng của Brazil và Achentina nhiều hơn. Thực phẩm, ngũ cốc, lúa mì, bơ, sữa và nhất là thịt bò tăng giá vì phải nhập từ xa, tốn kém nhiều chi phí chuyên chở. Vấn đề này không đặt ra ở thời điểm mà Venezuela xuất khẩu dầu hỏa với giá 120-150 đô la một thùng. Nhưng khi giá dầu bị giảm đi phân nửa, rồi chỉ còn có 1/3 so với thu nhập hồi năm 2010, thì Venezuela lâm vào thế kẹt.
Thêm vào đó, ở vào đầu những năm 1980 kinh tế Venezuela phụ thuộc 75 % vào dầu hỏa, nhưng 25 % còn lại gồm nhiều có nhiều lĩnh vực như công nghệ hóa chất, nhựa và kể cả ngành công nghiệp xe hơi. Trong hơn một chục năm dưới thời của tổng thống Chavez, chỉ còn có mỗi ngành dầu hỏa là đứng vững. Phần còn lại bị thui chột vì hàng sản xuất ra không bán được cho các đối tác trong khu vực Andean. Đặc biệt là cả Chavez lẫn Manduro đều quyết định đóng cửa biên giới với Colombia ».
Quản lý kém cỏi
Sau nhiều lần công tác trên quê hương của Chavez, phóng viên Pháp nhà báo François Xavier Freland nhận thấy là người dân Venezuela mới chỉ 5 năm trước có khuynh hướng béo phì vì ăn uống quá độ, nay đang hốc hác vì thiếu ăn. Với nhà báo François Xavier Freland, Venezuela được thiên nhiên ưu đãi nhưng do quản lý kém cỏi đang đẩy 30 triệu dân vào cảnh đói nghèo.
« Venezuela là một quốc gia may mắn có đủ mọi thứ : có rất nhiều sông ngòi, ruộng đất phì nhiêu. Xưa kia có những nông trại lớn hoạt động tại ngay trên vùng Barinas- quê của Chavez, nhưng nay tất cả đều đã đóng cửa vì thiếu phân bón, vì không có phương tiện để tiếp tục khai thác, chăn nuôi. Venezuela là xứ nuôi bò và gia súc, chỉ sau 2 thập niên lại phải đi mua lại thịt bò của Urugugay và Achentina với cái giá đắt đỏ ».
Nhà kinh tế Camillo Umana-Dajud nêu bật sai lầm của chính sách quốc hữu hóa các ngành công nghiệp chính của Venezuela :
« Mới chỉ vào quảng năm 1985 Venezuela giàu có và phát triển ngang tầm với Tây Ban Nha. Đây là vùng đất hứa của người nhập cư từ bỏ châu Âu đi tìm một chân trời mới để lập nghiệp. Nhưng từng bước, quốc gia nam Mỹ này lún vào khủng hoảng. Đặc biệt bất bình đẳng trong xã hội ngày càng lớn. Đây chính là chìa khóa đưa ông Chavez lên cầm quyền. Có thể nói là trong 12 năm trời, Hugo Chavez đã thu hẹp được khoảng cách giàu nghèo đó lại.
Nhưng bên cạnh đó là hàng loạt những sai lầm trong chính sách kinh tế : chúng ta đã nói tới những vụ trưng thu đất để lập ra các hợp tác xã. Ngoài ra, nhà nước quốc hữu hóa luôn các nhà máy, các công ty khai thác quặng mỏ.
Hàng loạt các tập đoàn ngoại quốc rút vốn khỏi Venezuela. Những hãng cung cấp hàng cho Venezuela gần đây đều ngưng giao dịch với quốc gia này, vì Caracas không còn khả năng thanh toán. Venezuela nợ rất nhiều các công ty của Colombia, hay Chilê, Achentina …
Tất cả những yếu tố đó giải thích vì sao, hiện tại, người dân xứ này thiếu đủ mọi thứ, từ thực phẩm đến thuốc men và kể cả xăng dầu ».
Tự tay bóp chết con gà đẻ trứng vàng
Sau cùng chuyên gia về dầu khí người Venezuela, Colasante nêu lên « sự điên rồ » của chế độ Chavez đã từng bước bóp chết con gà đẻ trứng vàng, đem lại 96 % ngoại tệ cho quốc gia, bảo đảm 76 % ngân sách nhà nước :
« Venezuela đang nắm giữ nguồn dự trữ dầu hỏa lớn thứ nhì trên thế giới, chỉ sau có Ả Rập Xê Út. Nhưng người dân không có xăng. Venezuela có khả năng cung cấp 5.000 triệu thùng dầu một ngày, nhưng trước mắt chỉ sản xuất được có 1,8 triệu. Có nhiều yếu tố giải thích cho điều này : thứ nhất là thiếu đầu tư, do các tập đoàn ngoại quốc từ của Ý đến Anh, hay Hà Lan đều đã rút khỏi Venezuela.
Thứ hai là chính sách quốc hữu hóa của ông Chavez đã đem lại nhiều tai hại. Tập đoàn dầu khí lớn nhất trên toàn quốc bị nhà nước thâu tóm. Chính phủ đuổi một loạt các kỹ sư giỏi và có nhiều kinh nghiệm để đưa những thành phần trung thành với ‘cuộc cách mạng mang tên Chavez’ vào thay thế. Không có đầu tư, không có kỹ thuật và kinh nghiệm, chỉ trong một thời gian ngắn, một phần lớn của nền công nghiệp dầu khí Venezuela- nguồn thu nhập chính của cả nước- đương nhiên bị xuống cấp.
Điểm thứ ba là dầu của Venezuela vừa đặc vưà khó khai thác. Đòi hỏi đầu tư nhiều trong lĩnh vực lọc dầu, mà như đã nói, đầu tư vào công nghệ dầu hỏa của Venezuela đã xuống cấp nghiêm trọng dưới những năm tháng cầm quyền của Hugo Chavez và Nicolas Maduro. Hệ quả trực tiếp là đã xảy ra nhiều tai nạn, như vụ nổ nhà máy lọc dầu vì bảo quản kém … ».
Không chỉ thất bại với công luận trong nước, mà ngay cả trên trường quốc tế, mô hình xã hội chủ nghĩa thế kỷ 21 được ông Chavez vạch ra năm 1999 đã hết thiêng. Cánh tả ở châu Mỹ La Tinh đang phải thoái lui, từ Achentina tới Brazil. Trong lúc đồng minh cốt lõi của Venezuela là Cuba thì ngày càng hướng về Hoa Kỳ.
Caracas không còn khả năng tài chính để giữ những người bạn mới !”
– Thanh Ha

“Để có thể gạt bỏ ý tưởng của Kim Đinh, trước tiên người ta phải cọ sát với tư tưởng của ông

“Để có thể gạt bỏ ý tưởng của Kim Đinh, trước tiên người ta phải cọ sát với tư tưởng của ông. Cho đến nay, chưa ai làm được điều đó. Một khi ai đó làm việc đó, họ sẽ thấy rằng có lẽ có cái gì đó trong những tư tưởng của Kim Định thật là sâu sắc (cũng như các học giả vẫn tìm thấy những điểm sâu sắc trong các tác phẩm của Marcel Granet), và đó là những gì sẽ đưa học thuật lịch sử tiến về phía trước. Cho đến khi đó…”. (“Vietnam’s Greatest (unknown/unrecognized) Historian”, Le Minh Khai’s SEAsian History Blog)

Ở Việt Nam hiện nay có hai nhóm người chính bỏ nước ra đi: nhóm thứ nhất gồm những kẻ không thể làm ra đủ tiền…

Ở Việt Nam hiện nay có hai nhóm người chính bỏ nước ra đi: nhóm thứ nhất gồm những kẻ không thể làm ra đủ tiền để tồn tại ở VN nên PHẢI ra đi bằng mọi giá; nhóm kia gồm những người đã kiếm được quá nhiều tiền, MUỐN ra nước ngoài để tiêu số tiền đó.

Du lịch London và vé máy bay đi London

Không chỉ là điểm đến nổi tiếng cho nhu cầu học tập mà London cũng là một điểm du lịch nổi tiếng được nhiều người lựa chọn. hàng năm, rất nhiều lượt khách du lịch đến từ Việt nam tham quan thủ đô của Anh quốc và việc đặt vé máy bay đi london là điều cần thiết bởi đây chính là phương thức thuận tiện nhất để người Việt có thể tới châu Âu. Trong bài viết ngay sau đây, bạn đọc sẽ được giới thiệu về du lịch London và những điều cần biết về vé máy bay đi thành phố này.

Đọc tiếp Du lịch London và vé máy bay đi London

– Trần Đình Trợ:, ” NẾU CHÚNG TA IM LẶNG, (Với học trò), Các trò đừng ngạc nhiên, khi thấy những con người yêu…

– Trần Đình Trợ:
” NẾU CHÚNG TA IM LẶNG
(Với học trò)
Các trò đừng ngạc nhiên, khi thấy những con người yêu nước như GS Ngô Bảo Châu, thầy giáo Thái Bá Tân, nhạc sĩ Tuấn Khanh đều bị lũ DLV công kích dữ dội.
Các trò nên nhớ, cả anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt cũng bị DLV phê phán là “hỗn” vì đã dám kéo quân sang sào huyệt giặc, phá tan sự chuẩn bị xâm lược nước ta của chúng.
Và chắc các trò cũng biết, khi bọn gian thần đủ mạnh, thì ngay cả Nguyễn Trãi chúng cũng sẽ công kích, vu khống đến mức bị tru di tam tộc.
Chúng sẽ đủ mạnh, nếu tất cả chúng ta im lặng”.
– Đỗ Minh Tuấn:
“Ngô Bảo Châu viết: “Có quý mến ai thì mong cho họ thoát khỏi vòng luân hồi. Đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta!”. Có những kẻ quy chụp câu đó là xúc phạm Cụ Hồ rồi nhân đó mà chửi bới như với thế lực thù địch về chính trị. Thật là ngu xuẩn! Cái này là Ngô Bảo Châu mượn Cụ Hồ để đánh giá chế độ hiện hành thôi! Ý anh ấy là đừng lợi dụng Cụ, mạo danh Cụ, lôi Cụ vào những việc khốn nạn trong sự nghiệp của đám người hôm nay, bắt Cụ sống trong cái sự nghiệp của những người làm trái ý Cụ, thay đổi tên nước Cụ đặt ra, thay đổi Hiến pháp dân chủ Cụ xây dựng, chà đạp nhân dân mà Cụ muốn chính quyền phụng sự, lấy cơ xây tượng đài Cụ để tiêu hàng núi tiền thuế của dân. Hãy để Cụ sống với sự nghiệp của chính Cụ và siêu thoát vào cõi Chư Thiên, chứ đừng bắt Cụ quanh quẩn mãi trong vòng luân hồi của súc sinh ngạ quỷ, bắt Cụ chịu trách nhiệm về sự nghiệp của những người hôm nay – cái sự nghiệp mà toàn dân đang gánh chịu, đang oán thán, đang nguyền rủa”.
– Huynh Ngoc Chenh:
“Đảng nói từ nhân dân ra vậy mà:
– Dân không muốn làm bô xít ở Tây Nguyên, đảng cứ làm
– Dân không muốn Formosa xả thải ra biển, đảng cứ cho
– Dân không muốn nhiệt điện Vĩnh Tân xả thải rắn ra biển, đảng cứ cho
– Dân không muốn nhập nhà máy, thiết bị, công nghệ lạc hậu của Tàu cộng, đảng cứ nhập
– Dân không muốn vay tiền Tàu cộng làm đường sắt trên cao ở Hà Nội, đảng cứ vay
– Dân không muốn lệ thuộc vào Tàu cộng, đảng cứ muốn
– Dân muốn biểu tình chống Tàu cộng xâm phạm lãnh hải và hà hiếp ngư dân, đảng cấm và bắt người biểu tình
– Dân muốn phổ thông đầu phiếu, đảng không muốn
– Dân muốn tự do ngôn luận, đảng sợ
– Dân muốn tự do lập hội, đảng né
– Dân muốn quyền làm người, đảng tránh
– Dân muốn tư hữu đất đai, đảng phản đối
– Dân sợ tập đoàn quốc doanh, đảng thích
– Dân muốn giữ cây xanh, đảng chặt
– Dân không muốn quân đội làm kinh tế, đảng cứ muốn
– Dân không muốn làm sân golf trong sân bay, đảng cứ làm
– Dân thích giữ nguyên Sơn Trà để ngắm, đảng muốn làm thịt
– Dân không muốn xây nhiều tượng đài, đảng cứ xây
– Dân muốn bỏ định hướng XHCN, đảng cứ kiên trì
– Dân muốn dân chủ, đảng yêu độc tài
– Dân muốn đùm bọc yêu thương nhau, đảng muốn kích động hận thù giai cấp.
Cái gì đảng cũng muốn làm ngược lại ý dân nên hầu hết đều làm sai gây ra hậu quả nghiêm trọng, làm cho đất nước nợ nần, xã hội tan nát như ngày hôm nay.
Vậy đảng nầy là đảng của ai chứ chắc chắn không phải của dân”.

Biến cố Thiên An Môn 1989 – người Tàu gọi là “Lục Tứ” (*), tức Mồng Bốn tháng Sáu – có thể là biến cố quan trọng…

Biến cố Thiên An Môn 1989 – người Tàu gọi là “Lục Tứ” (*), tức Mồng Bốn tháng Sáu – có thể là biến cố quan trọng nhất của nước Tàu (TQ) hiện tại. Bề ngoài nó không làm TQ thay đổi gì cả, nhưng nó sẽ nằm mãi trong tiền thức người dân Trung Hoa. Ít nhất cho đến ngày ngưòi dân đất nước này có tự do…
(*) Biến cố Thiên An Môn 1989 kéo dài từ April 15 – June 4, 1989 (1 tháng, 2 tuần và 6 ngày)

Congtrung Nguyen nhớ lại tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua cũng với thời khắc Tổ quốc đứng trước hiểm họa của…

Congtrung Nguyen nhớ lại tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua cũng với thời khắc Tổ quốc đứng trước hiểm họa của kẻ thù truyền kiếp năm xưa. Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể kể cả hy sinh hết tuổi thanh xuân đẹp nhất, đem tất cả sức lực, trí lực, tính mạng của cái tuổi hừng hực mà xả thân, cống hiến.. Có người chưa hề biết yêu, có người để lại vợ trẻ, con thơ, có người gác bút thư sinh để lên đường ra mặt trận quyết sống mái với quân thù.. Có người trở về với bệnh tật, có …
Đọc tiếp

Hà Nội 45 độ! Sẽ dần chặt hết cây để thành

Hà Nội 45 độ! Sẽ dần chặt hết cây để thành… Dubai hay New York như mong ước…
PS. Dành cho người nghèo hay những ai không muốn làm hại thiên nhiên và làm giàu cho tư bản đỏ… Chỉ cần cái quạt máy rẻ tiền thổi qua chậu nước là nhiệt độ trong phòng giảm, nếu cần dùng 2,3 quạt một lúc… (nước sẽ hút nhiệt từ không khí để biến sang thể hơi).

Dù chỉ là game show, nhưng đôi khi có những tình huống mà người có văn hóa sẽ biểu hiện khác liền

Dù chỉ là game show, nhưng đôi khi có những tình huống mà người có văn hóa sẽ biểu hiện khác liền. Nhà đài đâu phải cứ có tin hot, có lợi thì nhắm mắt làm ngơ? Đã ko xin lỗi, rút bỏ câu nói sai ra, mà còn cắt hợp đồng của ngta nữa. Còn nhân vật chính một khi làm người của công chúng, cần phải uốn lưỡi vài lần trước khi nói. Chứ ko phải nghĩ gì nói đó, thua cả đứa trẻ lên 5. Ko lẽ cái đầu lúc nào cũng ở trong chốn đó, nên khi nghĩ đến, cái phọt ra chỗ đó liền… . Cần suy nghĩ và xử sự kính trọng, người trên kẻ dưới, bài học nhân cách luôn còn mãi.
Xem trên truyền hình cũng vài lần, chưa bao giờ thích, nên lướt qua luôn, và cũng ko hiểu danh xưng idol từ đâu ra.

PASCAL – L’homme n’est ni ange ni bête (Con người không là thiên thần, cũng không phải là ác quỷ), “Thật nguy hiểm khi chỉ…

PASCAL – L’homme n’est ni ange ni bête (Con người không là thiên thần, cũng không phải là ác quỷ)
“Thật nguy hiểm khi chỉ ra rằng con người giống như súc vật như thế nào mà không nói đến mặt cao quý của nó. Nguy hiểm hơn nữa nếu chỉ ra cái cao quý của con người mà bỏ quên sự thấp hèn của nó. Lại càng nguy hiểm khi nhắm mắt bỏ qua cả hai mặt của con người. Nhưng thật có lợi nếu chỉ ra cả hai bộ mặt đó cho mọi người thấy”.
(“Il est dangereux de trop faire voir à l’homme combien il est égal aux bêtes, sans lui montrer sa grandeur. Il est encore dangereux de lui trop faire voir sa grandeur sans sa bassesse. Il est encore plus dangereux de lui laisser ignorer l’un et l’autre. Mais il est très avantageux de lui représenter l’un et l’autre.”)
Blaise Pascal, ‘Pensées’ (Tư tưởng)