Ảo huyền trong thế giới trùng dương huyền bí

Mấy năm gần đây, mặc dù khu du lịch chưa chính thức đi vào hoạt động, nhưng luôn được xem là một điểm trung tâm giải trí vui chơi của người dân địa bàn Quận 7, không những ngày thường mà kể cả các ngày lễ, tết, nơi đây đã đón hàng nghìn lượt khách đến tham quan, giải trí, và thưởng thức hải sản.Tiến tới ngày khai trương chính của đơn vị, Phóng viên báo du lịch đã có cuộc gặp gỡ và trao đổi cùng ông giám đốc Lê Hữu Dũng:
Phóng viên: Được biết khu du lịch giải trí Tân Qui hình thành đã khá lâu, nhưng mãi đến hôm nay đơn vị mới có chủ trương tiến hành khai trương chính thức trong thời gian tới đây. Chắc hẳn là ông có chủ đích?
Ông Lê Hữu Dũng: Thật ra khu du lịch giải trí Tân Qui mở cửa hoạt động tạm thời vào năm 1998. Nhưng chỉ mang tính chất là thời vụ tránh lãng phí đất qua đó, sản phẩm hoạt động của đơn vị chủ yếu là các dịch vụ vui chơi, giải trí nhỏ, lể và phục vụ ẩm thực, cốt lõi là phục vụ đáp ứng theo cung cầu của khách địa phương và các vùng phụ cận có một nơi giải trí thư giãn lành mạnh và yên tĩnh. Ngoài ra chưa có gì gọi là sắc nét cả, hơn nữa thời điểm đó đơn vị đang tiến hành thi công xây dựng các công trình chính, chưa hoàn tất. Mặc khác, mục đích đơn vị của chúng tôi cho thành lập khu du lịch giải trí Tân Qui chỉ là khúc dạo đầu cho công viên Đại Dương ra đời sau này, tức công viên chủ đề, đặc thù về sinh vật biển. Để rồi từ nơi đây ngẫu nhiên khám phá ra bí mật giữa lòng đại dương, qua hàng ngàn sinh vật biển sinh động, kỳ thú của vương quốc Thủy Tề, đầy ảo huyền trong thế giới trùng dương huyền bí. Cho nên để gắn liền với mục tiêu cho định hướng tới của đơn vị, ngày khai trương trong cuối tháng 4 và đầu tháng 5 này có hai yếu tố tương quan, trọng đại. Một: Khai trương đúng với sản phẩm chủ đề trong bước đệm của đơn vị tiến tới thành lập Công viên Đại Dương. Hai: Sự ra đời của đơn vị chúng tôi đúng với thời điểm góp phần nhỏ chào mừng sự kiện lịch sử của đất nước: 25 năm ngày giải phóng miền Nam ngày 30 tháng 4 và 110 năm ngày sinh nhật của Bác Hồ vĩ đại ngày 19 tháng 5. Song với năm 2000, đây cũng được gọi là một sự việc hưởng ứng chương trình hành động quốc gia về các sự kiện du lịch được xem là quốc sách.
Phóng viên: Ông có thể cho biết cụ thể hơn sản phẩm ra mắt đầu tiên trong lần khai trương của đơn vị là gì? Và đồng thời các bước phát triển kế tiếp, và những thuận lợi cũng như khó khăn của đơn vị nếu có?
Ông Lê Hữu Dũng: Sản phẩm đầu tiên trong bước đệm tiến tới xây dựng công viên chủ đề sinh vật biển, trong lần khai trương chính thức này, đó là sản phẩm Công viên nước. Riêng về sản phẩm công viên nước của đơn vị chúng tôi được xây dựng cấu trúc trên mô hình thiên nhiên hóa sơn kỳ thủy tú. Tóm lại đến với khu du lịch giải trí Tân Qui, ngoài tận hưởng bầu không khí, trong lành thoáng mát của vùng ven ô Nam Sài Gòn lộng gió đồng nội, cùng các trò chơi giải trí đa dạng và thưởng thức ẩm thực hải sản độc đáo, qua công viên nước du khách sẽ còn cảm nhận được sự gần gũi với thiên nhiên hơn, khi đối diện với hòn giả sơn cao hàng chục mét, với ghềnh thác cheo leo, hang động kỳ bí và đặc biệt cầu trượt nước được kiến trúc ẩn trong dòng suối trong ngần, luồn lách từ đỉnh núi, chảy qua các hang động.
Liu Sơn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Đến những câu chuyện cười ra nước mắt

Đối với anh Mạnh, một hướng dẫn viên du lịch kỳ cựu xứ hoa anh đào từng hàng trăm lần đưa khách lên đỉnh Lanbian thì có lẽ lần xuống núi cuối cùng năm 1996 cùng với 2 khách nữ người Pháp và một em bé là nặng nề nhất theo đúng nghĩa đen. Hôm đó trời mưa, đường trơn nên có bé 9 tuổi nặng độ 30 kg cứ bị trượt hoài thành thử anh phải cõng cô bé xuống. Một đồng nghiệp khác của tôi tên là An (du lịch Đắc Lắc) thì kể rằng có lần anh phải đứng dưới xe vai đẩy cho một khách nữ to gấp đôi mình leo lên bậc đá ở thác Drây Sáp mà vẫn không dám than mệt! Riêng tôi, chuyện đã xảy ra 5 năm rồi nhưng tôi vẫn không quên tai nạn nghề nghiệp của mình, đó là lần dẫn 5 khách Châu u đi thăm Đồng Bằng Sông Cửu Long 3 ngày, khi đến Mỹ Thuận, phà kẹt quá đành dừng lại ăn trưa ở quán ven đường. Bữa ăn không có gì đáng phàn nàn, khách hài lòng với món lẩu và cá kho tộ, nhưng khi mọi người đã lên xe rồi thì một vị xin đi vệ sinh. Tôi hỏi cậu bé con chủ quán thì được chỉ qua bên kia đường. Tôi láng máng biết đó là dạng tollet gì rồi: “Em dẫn khách đi dùm anh”, tôi đề nghị. Chừng 10 phút sau, khi mọi người đang ngủ gật trên xe, bất ngờ từ xa vị khách nọ vẫy tay lia lịa “cá, cá nhiều lắm tụi bay ơi”, cá ở đâu bốn vị còn lại hỏi, theo tao, và rồi tất cả xách máy ảnh và camera bước qua bên kia đường… Lát sau họ trở lại với gương mặt cực kỳ hơn hở như vừa phát hiện ra điều gì rất lạ, còn tôi thì ngượng chín người. “Cá này dùng để nuôi gia súc” tôi giả lả, nhưng các vị khách của tôi chỉ tủm tỉm cười những ngày tới anh đừng đặt món các Mê Kông cho chúng tôi nhé!.
Và những vị khách muốn được hướng dẫn suốt đời
Có một điều rất ngộ là các hướng dẫn viên du lịch ít khi chọn đồng nghiệp của mình để yêu. Dường như họ thấy bản thân mình long đong trên đường đã là đủ lắm rồi.
Có người lại cho rằng, họ quá rõ nhau nên chỉ có thể là bạn. Nhưng quả thật đối với hướng dẫn viên du lịch, đặc biệt là nữ, rất khó làm hài lòng người yêu. Đơn giản vì họ ở khách sạn nhiều hơn là ở nhà thì làm sao có ngày giờ để hò hẹn. Cho nên giải pháp của phái đẹp là chỉ làm hướng dẫn viên du lịch mấy năm, rồi sau đó rút về hậu cứ làm điều hành tay tiếp thị hoặc chỉ đi hướng dẫn khách tuyến gần, còn ai vẫn say mê đi xa thì hãy coi chừng! Nhưng nếu hướng dẫn viên du lịch chưa được những người khác phái cùng dân tộc chú ý nhiều, thâm chí đôi khi đối tác của họ còn gây khó khăn trong việc ký hợp đồng chung sống trọn đời, thì ngược lại họ luôn được đối tác nước ngoài vốn là khách du lịch đánh giá cao, đặc biệt là nữ. Lan Anh, một hướng dẫn viên du lịch tiếng Anh năm ngoái cùng chồng, vốn là một cựu khách du lịch người Bỉ của cô, và đứa con bụ bẫm về thăm nhà. Trong khi đó, Nhung một người bạn đồng môn của cô thì vừa mới về xứ sương mù theo tiếng gọi của một kỹ sư người Anh. Nghe nói tít trên rừng thông Đà Lạt, vị giám đốc một công ty du lịch dã ngoại cũng kêu trời về việc bị khách nước ngoài bắt cóc mất hai hướng dẫn viên du lịch kiều diễm. Trường hợp Kim Dung, hướng dẫn viên du lịch tiếng Pháp của công ty du lịch C.T thì rất là hy hữu: Cô đang là hướng dẫn viên du lịch một đoàn khách thăm thung lũng tình yêu thì có một cái bóng ở đâu đến cứ leo đẽo theo hoài. Anh không thể đi chỗ khác được à, cô nói bằng tiếng Việt một cách bực bội. Nhưng anh ta tỏ ra không hiểu gì cả, nhìn kỹ lại Dung mới hay đó là người Nhật, cô chuyển qua tiếng Anh, cuối cùng thì bị năn nỉ quá, cô đành phải cho địa chỉ. Hai năm sau họ trở thành một đôi uyên ương hạnh phúc. Hỏi bí quyết, Kim Dung vui vẻ trả lời: “Mấy ngày sau ảnh cứ kiếm em hoài, em cũng không biết được tại sao ảnh lại yêu em, trong khi ảnh là một giảng viên đại học bên Nhật có nhiều người mê”. Tôi nhẩm tính lại: lớp mình ngày xưa có hơn hai mươi bông hồng di động thì nay đã có gần mười người ký hợp đồng hướng dẫn các cựu khách nước ngoài của họ suốt đời. Chúng tôi nói vui, đó chính là tình trạng chảy máu hồng nhan của các hướng dẫn viên du lịch.
Phan Huệ-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Xã Phù Đổng náo nức chuẩn bị hội Gióng

Năm nay, lễ hội gióng được tổ chức theo quy mô hội chính. Hơn nữa hội Gióng năm 2000 được xếp vào trong 15 hội tiêu biểu của đất nước khi giới thiệu về Việt Nam – Điểm đến của thiên niên kỷ mới. Vì thế người dân Phù Đổng chúng tôi tự hào hứng khởi đón chào ngày hội. Mặc dù đến đầu tháng 4 âm lịch năm Canh Thìn hội mới diễn ra, những từ cuối năm Kỷ Mão chúng tôi đã có kế hoạch chuẩn bị cho ngày hội. Tháng 2 năm 2000, Đảng ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân đã họp chuyên đề với Hội đồng Nhân Dân, Ủy ban nhân dân đã họp chuyên đề với Ban bảo vệ di tích đền Gióng về việc phân công tổ chức cho lễ hội. Hội Gióng không chỉ đơn thuần là mô tả lại trận đánh năm xưa, mà còn bao hàm tính nhân văn rất lớn, nó thể hiện được tính toàn dân, toàn diện và tự nguyện. Toàn thể nhân dân Phù Đổng chúng tôi tự nguyện tham gia vào lễ hội một cách rất hứng khởi, từ các cháu học sinh cho đến các cụ cao niên của xã. Trong lễ hội có 316 người trong lực lượng diễn xuất phụ. Nhân dân khắp nơi về dự lễ hội có năm lên đến 7 vạn đến 8 vạn người trong ngày 9 tháng 4 âm lịch. Cuối tháng 3 năm 2000, Ủy ban nhân dân xã họp với các thôn thông báo tinh thần chuẩn bị, lập danh sách những người diễn xuất chính. Đầu tháng 4 năm 2000, Ủy ban nhân dân xã cùng Ban bảo vệ di tích đã họp với các gia đình ông Hiệu (Hiệu cờ, Hiệu trống, Hiệu chiêng, Hiệu trung quân và Hiệu tiểu cổ) các trưởng thôn và các đoàn thể để xác định, quán triệt vai trò trách nhiệm của từng người. Từ Tết Canh Thìn cho đến nay, các cụ trong làng luôn luôn có mặt tại khu nội tự để trang trí kiệu, tượng. Trước ngày lễ hội diễn ra, chúng tôi đã cho lực lượng diễn xuất tập trong suốt 1 tuần. Toàn thể bà con Phù Đổng dọn dẹp ngõ, xóm, nhà cửa khang trang, sạch sẽ, tự giác treo cờ tổ quốc để đón mừng ngày lễ hội lớn ở quê hương mình.
Thừa Thiên Huế đầu tư 30 tỷ đồng xử lý eo biển Hòa Duân
Bộ giao thông – Vận tải đã quyết định đầu tư 30 tỷ đồng cho dự án xử lý eo biển Hoà Duân. Theo đó, tại đây sẽ xây dựng một con đập dài 640 mét, cao từ 2,2 đến 2,5 mét để chắn ngang eo biển mới mở sau đợt lũ lịch sử tháng 11 năm 1999. Sở Giao thông – Vân tải Thừa Thiên Huế được giao làm chủ đầu tư dự án này.
Vinamilk xây dựng nhà máy thứ 5 tại Cần Thơ
Theo tin từ Công ty Sữa Việt Nam, Vinamik đang có kế hoạch xây dựng một nhà máy chế biến thứ 5 tại Cần Thơ với tổng vốn đầu tư khoảng 3,5 triệu đô la Mỹ. Nhà máy trang bị 3 dây chuyền sản xuất, chế biến nhiều loại chế phẩm khác nhau từ sữa cùng với nước trái cây đóng hộp và kem. Dự kiến, vào cuối năm 2000, các mặt hàng này sẽ có mặt trên thị trường, đáp ứng nhu cầu tiêu thụ ở Đồng Bằng Sông Cửu Long và xuất khẩu sang thị trường Campuchia, Lào.
PV -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Đậm đà nét dân tộc ngày giỗ tổ Hùng Vương

Để tưởng nhớ các Vua Hùng đã có công dựng nước, ngày 14 tháng 4 vừa qua tức ngày 10 tháng 3 âm lịch, lễ hội Đền Hùng đã được tổ chức trọng thể theo nghi thức Quốc lễ. Về dự lễ hội có Cố vấn Ban chấp hành Trung ương Đảng Đỗ Mười, Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh, Phó Thủ tướng Nguyễn Gia Khiêm, các đại biểu ban, ngành của Trung ương, địa phương, cùng hơn 10 vạn đồng bào từ khắp đất nước. Phóng sự ảnh sau đây ghi lại một số hoạt động xung quanh lễ hội.
Màn múa hát Bách nghệ khôi hài một trong những tiết mục đặc sắc trong chương trình biểu diễn nghệ thuật dân gian tại lễ hội
Hội nấu cơm. Thi bơi chải trên bến Bạch Hạc. Do lượng người về dự lễ hôi quá đông nên đã xuất hiện dịch vụ cho thuê chiếu giá từ 10 nghìn đồng đến 20 nghìn đồng một đêm phục vụ du khách có nhu cầu dừng chân hoặc nghỉ qua đêm.
Mở lớp kỹ thuật nấu ăn cho các tỉnh Miền Trung
Vừa qua, tại khách sạn Sài Gòn Tourane thành phố Đà Nẵng, Trung tâm Xúc Tiến du lịch Đà Nẵng tổ chức lớp kỹ thuật nấu ăn cho 24 học viên, thành phần là giám đốc khách sạn, nhà hàng, bếp trưởng, nhân viên nấu ăn… của khách sạn, nha hàng của Đà Nẵng, Huế, Hội An, Quảng Ngãi và Quy Nhơn. Lớp học do chuyên gia ẩm thực Châu Tấn Hiệp bếp trưởng khách sạn Continental Sài Gòn giáo viên trường nghiệp vụ khách sạn du lịch Sài Gòn trực tiếp giảng dạy. Được biết đây là lần đầu tiên, một lớp học về kỹ thuật nấu ăn được tổ chức trong ngành du lịch Đà Nẵng. Cùng với Liên hoan ẩm thực vừa tổ chức tại thành phố Đà Nẵng nhân kỷ niệm ngày giải phóng Đà Nẵng ngày 29 tháng 3 năm 2000, lớp học đã góp phần nâng cao chất lượng và trình độ tổ chức, phục vụ các cán bọ nhân viên trong ngành du lịch.
Quảng Trị: Xúc tiến xây dựng dự án mở cụm du lịch sinh thái Đakrong, tour du lịch đường mòn Hồ Chí Minh. Tổng lượng khách quý I đạt 12.640 người, trong đó khách quốc tế đạt 4.732 lượt. Doanh thu đạt được là 3,6 tỷ đồng. Nguyên nhân là khách vào dự lễ hội Hội An, Đà Nẵng, Huế kết hợp tham quan Quảng Trị nhiều hơn.
Thái Nguyên tích cực triển khai chương trình hành động về du lịch với chủ đề: “Thái Nguyên điểm đến của du lịch cội nguồn”. Tổ chức tốt lễ hội truyền thống như lễ hội đền Đuổm, lễ hội chùa Hang, thu hút nhiều khách thập phương. Song việc đầu tư cho hoạt động du lịch chưa được quan tâm. Mặc dù đã có quy hoạch du lịch, song triển khai thực hiện chậm, đầu tư còn đơn điệu. Lượng khách quý I năm 2000 là 6371 lượt giảm so với cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu cũng giảm chỉ đạt 1,8 tỷ.
Bắc Kạn
Tổ chức thành công Hội xuân Ba Bể năm 2000, thu hút hơn 7 nghìn lượt khách đến dự. Tiến hành khảo sát xây dựng dự án quy hoạch điểm du lịch đền Thắm và chùa Thạch Long – huyện Chợ Mới, thác Room – huyện Bạch Thông. Vườn quốc gia Ba Bể đã đưa vào sử dụng một nhà ăn và hội trường lớn phục vụ du khách. Công ty xuất nhập khẩu và du lịch nâng cấp và nâng cao chất lượng phục vụ và khai thác tốt khách sạn Phjaljooc.
Phú Yên
Xúc tiến khởi công xây dựng khu du lịch dịch vụ gió Chiều. Chuẩn bị xây dựng khu du lịch Đá Bàn, Long Thủy – Hòn Chùa, khu du lịch Sông Cầu, điểm du lịch lòng hồ thủy điện Sông Hinh.
Cần Thơ
Ba tháng đầu năm 2000 chỉ có khoảng 45 nghìn lượt khách du lịch đến Cần Thơ trong đó có 13,5 nghìn lượt khách quốc tế, giảm 6% so với cùng kỳ năm trước. Nguyên nhân chủ yếu do nhiều tour du lịch từ Thành phố Hồ Chí Minh về Cần Thơ bị hủy bỏ vì ảnh sự cố hư cầu Bến Lức, tỉnh Long An.
Bùi Hỏa Tiễn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 25(129)2000.

Phong tục lễ cưới của người chăm An Giang

Trai gái Chăm Châu Đốc – An Giang chỉ được lập gia đình khi đã được xem là trưởng thành, tức là con trai đã chịu xong lễ cắt da quy đầu theo tục lệ Hồi giáo, con gái thì vào tuổi vị thành niên từ 15, 16 tuổi trở lên…..
Một chàng trai đến tuổi trưởng thành, cha mẹ muốn lập gia đình cho con mình phải nhờ mai mối tới gia đình cô gái đã chọn để dò xét ý kiến của cha mẹ cô. Sau sự thỏa thuận của nhà gái, một ngành nhất định nào đó sẽ được chọn để làm lễ “dứt khoát lời nói” tương tự như lễ ăn hỏi của người Việt. Lễ dứt khoát lời nói là để nhà gái xác nhận việc gả con gái cho nhà trai. Đúng ngày ấn định, họ nhà trai mang lễ vật sang nhà gái cùng tổ chức tiệc tại đây có đầy đủ bà con họ hàng cùng khách của nhà gái tham dự để chứng kiến và ấn định số tiền cưới gồm 2 khoản tiền cưới và tiền chợ. Tiền cưới có tính cách tượng trưng cho lễ gả, tiền chợ là tiền sắm sửa mà nhà trai phải đưa cho nhà gái trước để lo chuẩn bị lễ cưới. Từ ngày xong lễ dứt khoát lời nói đến ngày tổ chức lễ cưới thời gian không nhất định. Trong suốt thời gian này đôi trai gái không được gặp nhau, chỉ trong lễ thăm viếng của đôi bên gia đình thì có thể đôi trai gái này được thấy mặt nhau. Khi gia đình nhà trai sang thăm nhà gái việc tiếp đón hoàn toàn do đàn ông và ngược lại khi nhà gái tới thăm nhà trai thì đàn bà đảm nhiệm. Và ngày cưới cũng được ấn định theo sự thỏa thuận của hai bên. Lễ cưới sẽ được cử hành trong 2 ngày. Ngày đầu gia đình chuẩn bị giăng đèn kết hoa mời họ hàng ăn uống. Đặc biệt trong việc trang hoàng bao giờ nhà trai cũng sơ sài hơn nhà gái. Nhà gái thì chủ yếu trang hoàng bên trong, nhất là nơi dùng làm phòng hoa chúc và gian này chỉ khách là đàn bà mới được vào khách đàn ông tiếp ở nhà ngoài. Cô dâu chú rể phải sửa soạn theo đúng nghi thức cổ truyền: y phục của chú rể là y phục của một vị có chức sắc trong Hồi giáo đã từng được đi hành hương ở thánh địa Mecka về, y phục của cô dâu thì rất lòe loẹt nhiều màu sắc và được trang điểm rất lộng lẫy vì đây là lần đầu tiên trong đời được tô son điểm phấn điều mà trước đây cô vẫn thường bị cấm kỵ! Trên đầu có cài trâm, cả cô dâu và chú rể đều phải nhuộm móng tay màu đỏ. Khi tiến hành làm lễ cô dâu ngồi trên bộ ngựa do nhà trai mang đến, trên bộ ngựa có trải thảm màu sắc sặc sỡ và hai bên có hai chồng gối thêu hoa. Tại nhà trai cũng có một căn phòng được trang hoàng đẹp đẽ dành riêng cho chú rể. tất cả đã xong, cô dâu chú rể được bà con họ hàng, bạn bè thân thuộc chúc tụng và chú rể được đưa lên cao trước đĩa trầm khói hương nghi ngút tiếp đến là một bô lão đứng ra cầu nguyện và mọi người cùng hòa theo trong tiếng kinh hướng về cô dâu chú rể. Hôm sau vào ngày lễ cưới chính thức, họ hàng nhà trai đưa chú rể tới nhà gái bằng chiếc kiệu đặt trên xe hoặc bốn người khiêng. Đi đầu là các bô lão rồi đến các thanh niên có trống nhạc theo sau, cha mẹ chàng trai ít đi chung trong đám đưa rể. Cùng đi có một thanh niên cầm lọng che cho chú rể và hai em bé bưng hai khay lễ và trầu cau. Tại nhà gái vải trắng được trải từ cửa vào tận gian buồng cô dâu để đón rể, chàng rể sẽ đi một mình trên đó để chính thức vào gặp mặt cô dâu, khách nhà trai được làm chủ buổi lễ, nếu như người cha không còn hoặc vì lý do gì không đến thì phải có người được ủy nhiệm thay thế và chính thức vào thông báo cho cô dâu biết là cô đã được gả cho chàng trai! Chàng trai đáp lại là đã nhận người con gái làm vợ trong tiếng hoan hô chúc mừng của khách đến dự. Kế đến chàng rể được đưa vào phòng cô dâu và rút cây trâm cao nhất phía bên phải trên đầu cô dâu. Hai người ngồi cạnh nhau trong giây lát để họ hàng và khách đến dự cùng xem. Sau đó là phần cầu nguyện cho lứa đôi được một bô lão đứng ra đảm nhiệm. Khách được mời ra ngoài dự tiệc và chàng rể cũng được phép thay đổi y phục để tiếp đãi bạn bè. Tối đến là lễ hợp cẩn, hai vợ chồng dùng một bữa cơm cùng mâm cùng dĩa biểu hiện sự tâm đầu ý hợp, sự gắn bó thủy chung. Trong thời gian này phòng cô dâu vẫn giữ nguyên nét trang hoàng buổi đầu tiên cho đến ngày thứ ba… ngày họ hàng nhà trai tới thăm đôi vợ chồng mới và mang tặng các vật dụng cần thiết để sử dụng trong gia đình. Một bữa tiệc thịnh soạn được bày ra để họ hàng hai bên cùng chung vui và chứng kiến việc chuyển giao các vật dụng trên. Lễ cưới người Chăm An Giang là một phong tục đẹp đẽ đã trải qua bao đời nay mặc dù bên cạnh đó có những đổi thay nhất định, nhưng bản sắc văn hóa đặc trưng của cộng đồng dân tộc vẫn được gìn giữ mãi… Mọi nghi thức ràng buộc cổ xưa đã lùi xa vào dĩ vãng để hôm nay những cô gái chàng trai người Chăm cùng cất cao tiếng hát tham gia vào các hoạt động văn hóa xã hội góp phần làm đẹp cho quê hương xứ sở.
Nhiêu Huyền -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 8(112)2000.

Airport Taxi Đà Nẵng bị cướp Taxi

Ngày 1 tháng 5 năm 2000, một thanh niên trọ tại khách sạn Thanh Long 130 Điện Biên Phủ, Đà Nẵng dùng điện thoại gọi taxi đi vào các tỉnh phía Nam. Vì xe cũ không đi xa nên anh Tùng lái xe taxi của Công ty dịch vụ Hải Vân giới thiệu Tạ Anh Tuấn tài xế xe hãng Airport Taxi Đà Nẵng cho người khách này. Đúng 4 giờ ngày 16 tháng 1 anh Tạ Anh Tuấn đã đón người thanh niên này tại khách sạn Thanh Long. Khi xe chạy đến Ninh Thuận, tên thanh niên nọ mời anh Tuấn uống bia đã có thuốc mê. Đối tượng đã cướp taxi bỏ trốn sau khi anh Tuấn đã hoàn toàn mê man bất tỉnh. Nội vụ đang được cơ quan chức năng làm rõ.
IA – Tổ hợp các ngành học về du lịch
Trong bài: I Mesh A Pig, đăng báo Du lịch, số 49 (101), tôi đã trình bày 8 cách tiếp cận với du lịch. Một số bạn đọc hỏi về cách tiếp cận đa lĩnh vực, cụ thể là gì? Vì chỉ là một bài báo mang tính thông tin, nên thật khó giải trình một cách chi tiết và đầy đủ. Song dù sao, tôi cũng xin nói đôi nét cơ bản để chúng ta cùng mường tượng về IA như một tổ hợp các ngành học khác nhau. Tuy còn nhiều tranh luận, nhưng có thực tế là du lịch bao gồm hầu hết các lĩnh vực nghiên cứu trong xã hội chúng ta. Bản thân hoạt động du lịch có hiệu quả đồng thời trên nhiều mặt kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, an ninh quốc phòng, quan hệ quốc tế, môi trường…Vì vậy, du lịch cùng chịu tác động trong xã hội. Chúng ta có du lịch linh thái nên vấn đề nghiên cứu về sinh thái, môi sinh – môi trường. Con người đi du lịch do nhiều động cơ thúc đẩy, do đó càng phải quan tâm đến khoa học tâm lý, để tìm ra con đường tốt nhất trong tiếp thị và xúc tiến du lịch, trong việc đa dạng hóa các sản phẩm du lịch và không ngừng nâng cao chất lượng dịch vụ. Khi xuất hiện du lịch xuyên biên giới, thi vấn đề visa, cửa khẩu, hải quan, đối ngoại… đã làm nảy sinh khoa học quan hệ quốc tế đối với du lịch. Các yếu tố đảm bảo cho kinh doanh du lịch, tổ chức các hoạt động du lịch, cơ sở hạ tầng… đều cần có những phương pháp tiếp cận riêng biệt. Xã hội phát triển, du lịch càng đông, thì vấn đề quản lý và luật pháp sẽ phức tạp. Chúng ta không chỉ quan tâm đến vấn đề kinh tế, mà trước hết là vấn đề xã hội, bảo vệ an ninh, an toàn và chủ quyền của Tổ quốc. Có thể nói phương pháp tiếp cận đến du lịch là phương pháp tiếp cận hệ thống. Hệ thống tiếp cận này làm sáng tỏ và bảo đảm cho sự phát triển của du lịch đúng hướng, đúng mục tiêu của Đảng và Nhà nước. Hệ thống tiếp cận được phân thành 2 tầng: vĩ mô và vi mô, bảo đảm thực thi có hiệu quả tính kinh tế tổng hợp, liên ngành, liên vùng và xã hội hóa cao. Chúng ta có thể tham khảo mô hình tiếp cận đa lĩnh vực bao gồm một tổ hợp các ngành học, mà những người hoạt động du lịch không thể không quan tâm đào tạo.
PV -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 8(112)2000.

Người đi vòng quanh thế giới bằng xe đạp cuộc dấn thân kỳ thú

Đã mười tám năm rong ruổi trên chiếc xe đạp vượt qua một chặng đường dài dằng dặc từ vùng Duyên Hải phía đông Ấn Độ, những ngày cuối của tuần đầu tiên năm 2000 này, người đàn ông 46 tuổi thích phiên lưu người Ấn ấy đã có mặt tại Đà Lạt. Sáng ngày 10 tháng 1 năm 2000, chúng tôi đã gặp được anh trên xứ sở sương mù.
Ông tên là Ram Chandra Biswas, năm nay 46 tuổi, sinh tại Calcutta – Ấn Độ. Đó là một người đàn ông da sạm nắng, râu dài và tóc dài, dáng người dong dỏng cao. Trên chiếc xe đạp có lẽ không mấy đắt tiền có dòng chữ World tour from India ngày 21 tháng 4 năm 1982 đã theo Ram Chandra Biswas suốt mười tám năm qua. Tôi xuất phát từ Calcutta quê hương của tôi từ mười tám năm về trước. Hành trang ban đầu của tôi hầu như không có gì ngoài mỗi một đô la và vốn tiếng Anh vừa đủ để giao tiếp. Đến nay tôi đã đi qua 148 quốc gia với 2.137 thành phố trên thế giới. Và lần này, Đà Lạt của Lâm Đồng – Việt Nam là thành phố thứ 2.138 mà tôi đặt chân đến”. Ram Chandra Biswas bắt đầu cuộc hành trình khi anh 28 tuổi. Anh tâm sự: “Lúc ấy tôi chưa có vợ và đến giờ vẫn thế. Tôi nghĩ tình yêu nhân loại là trên hết”. Ram Chandra Biswas sinh ra trong một gia đình khá đông con. Anh là con thứ, ngoài người anh cả Ram Chandra Biswas còn có đến 6 người em gái. Sau khi tốt nghiệp Đại học Báo chí năm 1975, anh theo nghề viết báo. Tuy nhiên Ram Chandra Biswas hầu như không làm cố định cho bất kỳ một tờ bào nào. Đến lúc này tôi vẫn là một nhà báo tự do Ram nói. Chúng tôi nêu câu hỏi: “Lúc nãy anh bảo rằng hành trang ban đầu của mình hầu như không có gì ngoài một đô la trong túi và không hề có mạnh thường quân nào tài trợ. Vậy với chuyến phiêu liêu này, mục đích của anh là gì? Ram Chandra Biswas trả lời mà không cần suy nghĩ lâu: “Tôi muốn mang đến cho toàn nhân loại bức thông điệp Hòa Bình và Tình Yêu. Từ mười tám năm qua tôi đã rong ruổi trên chiếc xe đạp khiêm tốn của mình để làm điều ấy. Tôi đã đi khắp nơi, từ nơi này đến nơi khác tôn trọng tất cả những quan điểm mà tôi tạo nhận được, chia sẻ và học hỏi từ mọi nơi trên thế giới, kinh nghiệm của cong người, lối sống và các giá trị cảu cuộc đời”. Chặng đường mà Ram Ram Chandra Biswas và chiếc xe đạp của mình đi qua đến nay đã dài những 452. 500 km một chiều dài đáng để mọi người kinh ngạc. Qua những bức ảnh Ram mang theo người thì anh đã đi qua hầu hết các nước ở Châu Phi, Nam, Trung và Bắc Mỹ, Đông và Tây u, đến cả Nam cực và Bắc cực… Ram Chandra Biswas hào hứng kể: “Trong hành trình của mình, tôi đã từng chịu đựng cái nóng đến khủng khiếp là 55 độ C và cũng đã từng chịu đựng cái lạnh đến kinh khủng âm 55 độ C. Ở hai cực tôi đã từng sống một ngày dài những 24 tiếng đồng hồ và tiếp theo là đêm cũng dài 24 tiếng đồng hồ. Ở những nơi đó và mọi nơi trên trái đất này, con người chúng ta thật là cao đẹp. Khi tôi lạnh cóng và gần như chết đi được tại Alaska thì tôi đã được năm người đàn bà và sáu người đàn ông bản địa cứu thoát. Một lần khác, thì băng qua biển cát ở sa mạc Sahara tôi đã gần như chết đi vì trong nhiều ngày không có gì để ăn, nhưng một nhóm người đã nhìn thấy tôi và họ đã ra tay cứu giúp một sinh linh thoát khỏi tay cần chết”. Chúng tôi còn được biết sau chuyến đi này, Ram Chandra Biswas Chandra Biswas sẽ viết một cuốn sách bằng những hiểu biết của mình về các vùng đất và con người mà anh đã đi qua và tiếp xúc. Con người chúng ta thật là tốt đẹp. Ram Chandra Biswas nhắc lại câu nói này nhiều lần. Còn với Việt Nam anh đã có những dự định như thế nào?. Chúng tôi hỏi. Ram Chandra Biswas tỏ ra thật lòng: “Tôi chưa hoàn thành một vùng Việt Nam của các bạn. Vì thế nên chưa có dự định cụ thể. Nhưng tin chắc rằng sẽ có và sẽ được thực hiện. Nhìn chung là con người ở đây rất dễ mến!”. Và nói riêng là Đà Lạt?. Trong những ngày lưu lại thành phố nên thơ này, tôi đã đi một số nơi. Trước hết có thể nói thật lòng rằng tôi rất yêu khí hậu ở đây. Cảnh trí ở đây cũng tuyệt vời lắm. Và dĩ nhiên là con người nữa chứ. Họ thật tuyệt vời. Ram Chandra Biswas cho biết khi rời Đà Lạt, anh sẽ xuống phan Rang và tiếp tục cuộc hành trình phía Bắc. Sau khi rời Việt Nam, Ram Chandra Biswas sẽ lên đường đến các quốc gia lân cận. Trong vòng 5 năm tới, Ram Chandra Biswas sẽ viếng thăm 52 quốc gia khác để rồi sau đó trở về quê hương Calcutta của Ấn Độ, kết thúc chuyến đi vòng quanh thế giới bằng xe đạp của mình dự kiến vào năm 2004 tới. Với Ram Chandra Biswas hành trình vòng quanh thế giới trong mười tám năm qua và những năm sắp đến là cả một cuộc dấn thân, nhưng đó lại là cuộc dấn thân vô cùng kỳ thú. Đã có không dưới 800 bài báo viết về chuyến đi này của anh. Ram Chandra Biswas còn có trên 2 nghìn giấy chứng nhận ngoại giao, khoảng 135 kg huy hiệu, phù hiệu, phiêu hiệu các loại của các quốc gia kỷ niệm cho anh… “Nhưng cái quý nhất của tôi vẫn là trái tim của Hòa Bình và Tình yêu”. Ram Chandra Biswas nói với chúng tôi trước khi chia tay.
Khắc Dung -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 7(111)2000.

Nghĩ về đền miếu Việt Nam những năm 2000 – Phần 2

Nhưng ta chưa có được hình thức lễ hội nào để gợi nhớ đến các nhà các mạng, các anh hùng thời đại của mình. Chỉ họp mít tinh, đọc một bài văn nội dung ai cũng biết rồi thì nếu có đến cũng chỉ là đến vì bổn phận nay thì người ta không đến chứ sao! Nhưng vong linh ấy là có thực, dù ta không nhìn thấy, nhưng phải nhớ và ta phải cùng với họ mãi mãi tiếp tục cuộc hành trình.
“Người chết đi cùng người sống đây” là với ý nghĩa như vậy. Các liệt sĩ đã hy sinh mới đây, ta đều được biết tiểu sử. Các thành thần thuở trước, vì không nắm được tư liệu, đành phải dựa vào thần tích, thần phả để dựng nên đền đài… và chắc chắn sẽ có ngày ta có thể nghiên cứu được sự thực. Sang thời kỳ mới này, trách nhiệm của những người hiểu biết, và của ngành bảo tồn sẽ là góp thêm và đẩy mạnh việc nghiên cứu sự thực đó. Phải nắm được sự thực đù còn ít nhiều yếu tố huyền thoại thì việc tổ chức các lễ hội mới đúng đường đúng hướng được.
Hãy rút kinh nghiệm xem xưa kia đã tổ chức Hội gióng như thế nào. Sao lại có một trình độ nghệ thuật cao đến mức tạo nên một hội trận tưng bừng như vậy. Ở đền Lê, từ lâu quên mất những màn diễn xướng Bình Ngô phá trận, Chư Hàu lai triều, có thể là điều nhắc nhủ thêm cho chúng ta hôm nay. Trong thời đại giao lưu ngày nay những ngôi đền ngôi miếu chính là những nơi có thể trở thành những điểm du lịch hấp dẫn. Nhưng muốn có được các đặc điểm sự tích và nhất là phải có kiến thức, những sáng tạo về nghệ thuật nhất định. Những hình thức lễ hội đa dạng chính là để phục vụ cho yêu cầu này. Phải học tập và rút kinh nghiệm của nhân dân ta đã trải qua bao nhiêu thế hệ để sáng tạo ra được những hình thức hấp dẫn, dồi dào sáng kiến. Kỷ nhiệm một chiến công, người ta nghĩ ra hội trận như hội gióng, hội tung cù ở nhiều nơi. Kỷ niệm một thắng lợi vừa là quân sự, vừa là ngoại giao, người ta tổ chức bơi thuyền ngược dòng từ đền vua ta đến đền tướng địch thì bơi trước đền Thái Phúc ở Thành Lam. Kỷ niệm một vị tổ nghề người ta đốt pháo nhóm lò và tổ chức cuộc thi sản phẩm của các bàn tay thợ. Xem được như thế thì người ta mới thích đi du lịch, chứ đến đâu cũng thấy đấu bóng chuyền, đấu bóng bàn thì để dành thời gian đến các nhà văn hóa thể thao thích hơn. Và hãy còn một điều chờ đợi nữa. Xưa có đền miếu, nay có đài liệt sĩ có các nghĩa trang, các nhà tưởng niệm… Nhưng ta chưa có được hình thức lễ hội nào để gợi nhớ đến các nhà các mạng, các anh hùng thời đại của mình. Chỉ họp mít tinh, đọc một bài văn nội dung ai cũng biết rồi thì nếu có đến cũng chỉ là đến vì bổn phận nay thì người ta không đến chứ sao! Đến các đền miếu là để thỏa mãn một nhu cầu tâm linh, một nhu cầu thẩm mỹ, mỹ cảm. Không nắm hai nhu cầu ấy thì đến miếu có khang trang, khu kỷ niệm có bề thế đến đâu cũng không hấp dẫn được ai. Bước sang thế kỷ 21, riêng về lĩnh vực này, xin được nêu vấn đề trên cùng tất cả bà con và để đạt với những người có trách nhiệm.
Vũ Ngọc Khánh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000.

Nghĩ về đền miếu Việt Nam những năm 2000 – Phần 1

Đã đến năm tận cùng thế kỷ ta quen làm một bản tổng kết cho các cuộc hành trình để xem lại hành trang đi vào thế kỷ 21, thì không lẽ không có cái nhìn cho những đền miếu xưa nay trên đất nước Việt Nam ta. Đền miếu lúc nào chẳng là một vùng kỷ niệm ghi nhớ công lao của người ở thế giới bên kia, là nơi quần chúng đến để thỏa mãn một nhu cầu nhất định trong cuộc sống tâm linh, và cuối cùng có thể là một điểm du lịch ít nhiều hấp dẫn. Đền miếu Việt Nam suốt hai nghìn năm về trước, cho đến hôm nay đã có chứng tích ra sao, và giờ đây còn đang trông đợi vào những gì? Suốt 19 thế kỷ rưỡi từ ngày đầu lịch sử đất nước cho tới khi chế đội phong kiến cáo chung, đền miếu Việt Nam đã được Nhà nước và nhân dân Việt Nam thành kính trân trọng. Việc xây dựng rồi trùng tu, tôn tạo là hoàn toàn do sự tự nguyện của các cộng đồng làng xã. Các bản hương ước bao giờ cũng đặt vấn đề tế lễ lên hàng đầu. Cũng đã có sự phân cấp, đền này thuộc loại đền quốc tế, đền kia là thuộc cấp tỉnh, huyện, xã có một chế độ rất có ý nghĩa, là chế độ tự điền nhà nước hay làng xã dành một ít đất cho người cày cấy thu hoa lợi để phục vụ việc cúng tế. Một vấn đề rất đáng rút kinh nghiệm để học tập là các ngôi đền như tế chỉ gaio cho một người được gọi là ông từ, từ là đền coi sóc bảo vệ. Thế mà không có mất mát hoang phế bao giờ. Không có dân quân tự vệ, không có tuần tra…. Mà cây cối, hoa quả và các đồ tế khí trong đền rất được tôn trọng. Người thụ cảm tôi không gọi là tín đồ, tự giác có kỷ luật đã đành, mà kẻ gian cũng sợ không dám xâm phạm. Sợ như vậy là duy tâm hay duy linh? Không rõ, nhưng chỉ biết là cái sợ ấy cũng rất cần và có ích. Bước sang năm 2000 những năm tiếp theo của thế kỷ 21 đền miếu Việt Nam trong cả nước sẽ có những bước đi như thế nào, cho phù hợp với hoàn cảnh thời đại mới? Phải chăng đó cũng là vấn đề rất đáng quan tâm, mà là vấn đề thiết thực đối với cuộc sống nông thôn của nhân dân ta. Rất mong được nhiều ý kiến trao đổi để có thể gợi với các ngành, nhất là ngành văn hóa, ngành du lịch. Như trên đây đã nói, từ xưa, việc xây dựng đền miếu vốn là xuất phát từ một yêu cầu chính đáng để biểu lộ lòng biết ơn của người dân, của cộng đồng đối với những nhân vật thực hay ảo có công lao, có tình cảm sâu sắc đối với cộng đồng. Tình cảm ấy trở thành một niềm tín ngưỡng, đã đi vào tâm thức của người dân. Tâm thức chức không phải là tâm linh, mặc dầu phần tâm linh là kết quả tiếp theo của tâm thức. Sự thành kính, sự tin này là đúng đắn, hợp lý với quá trình tâm lý của con người. Đó là chuyện khoa học, không phải chuyện mê tín dị đoan. Không nên dựa vào thứ lý luận duy vật thô sơ mà phải nhận quá trình tâm lý tự nhiên và tất nhiên này của con người. Lập nghĩa trang liệt sĩ cũng để tưởng nhớ những vong linh đã hy sinh vì Tổ quốc. Xem được như thế thì người ta mới thích đi du lịch, chứ đến đâu cũng thấy đấu bóng chuyền, đấu bóng bàn thì để dành thời gian đến các nhà văn hóa thể thao thích hơn. Và hãy còn một điều chờ đợi nữa. Xưa có đền miếu, nay có đài liệt sĩ có các nghĩa trang, các nhà tưởng niệm…
Vũ Ngọc Khánh -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (9+10+11+12)2000

Công bố chương trình hoạt động của Festival Huế năm 2000

Ngày 14 tháng 1, tại Hà Nội, Bộ Văn hóa – Thông tin, Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa thiên Huế, Tổng cục du lịch Việt Nam và Đại sứ quán Pháp đã phối hợp tổ chức cuộc họp báo thông báo về chương trình hoạt động của Festival Huế năm 2000. Festival Huế năm 2000 là một lễ hội văn hóa nghệ thuật lớn có quy mô của nước và mang tính quốc tế. Ngoài mục đích giới thiệu những giá trị văn hóa Huế và văn hóa Việt Nam, hoạt động giao lưu này còn thúc đẩy phát triển du lịch, góp phần thực hiện Chương trình hành động quốc gia về Du lịch và các sự kiện du lịch năm 2000. Festival Huế năm 2000 sẽ khai mạc vào tối ngày 8 tháng 4 năm 2000 và bế mạc vào ngày 19 tháng 4 năm 2000. Trong 12 tháng ngày diễn ra Festival Huế năm 2000 các chương trình hoạt động sẽ phân chia lặp đi lặp lại thành 4 tour du lịch mỗi tour 3 ngày nhằm phục vụ việc tổ chức đón khách. Ngoài các hoạt động giới thiệu về nền văn hóa Huế như: âm nhạc cung đình, biểu diễn Huế, thời trang truyền thống, lễ hội điện Hòn Chén, chương trình của mỗi tour trong những ngày diễn ra Festival Huế năm 2000 còn bao gồm những hoạt động giới thiệu về nền văn hóa các vùng miền khác của Việt Nam và thăm các di tích danh thắng ở Huế. Đặc biệt, chính phủ Pháp cũng cử 3 đoàn nghệ thuật tiêu biểu trên các lĩnh vực sân khấu, múa ba lê, và xiếc sang tham gia biểu diễn. Theo ông Lê Viết Xê phó chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế cho biết, mặc dù gặp rất nhiều khó khăn song công việc chuẩn bị cho Festival Huế năm 2000 vẫn đang được triển khai rất là khẩn trương. Ngoài việc tôn tạo các di tích, danh thắng, mở thêm các tour mới, phố hợp với ngành Hàng không, Đường sắt xây dựng kế hoạch vận chuyển khách… Ủy ban nhân dân tỉnh đã chỉ đạo Sở Du lịch Thừa Thiên Huế chủ động hướng dẫn khách, ngoài đội ngũ hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp, tỉnh đã lập một đội tình nguyện viên gồm có 300 người giỏi ngoại ngữ để phục vụ trong những ngày diễn ra Festival Huế năm 2000. Dự kiến Festival Huế năm 2000 sẽ thu hút khoảng 10 nghìn đến 15 nghìn khách quốc tế và hàng chục nghìn khách du lịch nội địa.
Công ty Du lịch và Xuất nhập khẩu tỉnh Lạng Sơn khai trương chi nhánh tại Hà Nội
Được sự giúp đỡ của các cấp, ngành chức năng của tỉnh Lạng Sơn và thành phố Hà Nội, ngày 14 tháng 1 năm 2000, Công ty Du lịch và Xuất nhập khẩu Lạng Sơn đã chính thức khai trương chi nhánh của mình tại khách sạn Kim Liên, Hà Nội. Với nhiệm vụ và chức năng kinh doanh du lịch, khách sạn, lữ hành quốc tế, xuất nhập khẩu hàng hóa và các dịch vụ khác của công ty, Chi nhánh tại Hà Nội sẽ là đầu mới giao dịch, đồng thời trực tiếp hoạt động kinh doanh. Trên cơ sở liên kết mở rộng thị trường, thúc đẩy sản xuất giữa Công ty Du lịch và Xuất nhập khẩu Lạng Sơn với công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên.
H.L -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 5(109)2000.