Sau hè, Sầm Sơn biển hát… ai nghe?

Đến Sầm Sơn những ngày giữa tháng 5 tôi đã cảm nhận được âm thanh của một màu hè mới. Với thị xã vùng biển này dường như mùa hè là thời gian sự sống căng tràn nhất. Theo số liệu của Ủy ban nhân dân thị xã Sầm Sơn thì con số du khách đến với Sầm Sơn cùng doanh thu từ ngành du lịch tăng nhanh theo từng năm. Tốc độ này là đáng mừng, nhưng tôi còn nhớ rất lâu câu nói của một nhà kinh doanh du lịch ở đây coi như chết. Có đầu mùa thì phải nghĩ đến cuối mùa, không chỉ riêng ở Sầm Sơn mà tất cả các điểm du lịch biển từ trước tới nay chỉ dám tính tới thời gian kinh doanh từ 3 đến 4 tháng. Đặc biệt mùa vụ này cũng là trăn trở của các nhà kinh doanh, du lịch và cấp chính quyền địa phương. Tuy là một ngành kinh tế mạnh của thị xã, song hình như Sầm Sơn đã quen với nếp làm mấy tháng ăn cả năm. Thời gian còn lại nếu là dân địa phương họ quay sang chú trọng tới việc ra khơi đánh bắt hải sản. Còn các nhà kinh doanh đành gác các cơ ngơi của mình đi tìm mối làm ăn khác hoặc nằm chờ mùa du lịch mới. Phải chăng Sầm Sơn không thể hấp dẫn du khách hơn nữa? Nếu là du khách biết nhìn thấu đáo hẳn sẽ đồng ý với một tác giả khi họ viết “Sầm Sơn thực sự là mảnh đất sơn thủy hữu tình, là sự kết hợp hài hòa giữa biển sông núi cao, sông dài. Làng quê và cảnh sinh hoạt nơi đây đã tạo ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt vời. Sầm Sơn đã và sẽ là trung tâm du lịch giàu đẹp, nên thơ nổi tiếng trong và ngoài nước…”. Có lẽ ý đoạn văn kia phác lên khái quát bức tranh về một vùng đất biển giàu tiềm năng du lịch. Nó hấp dẫn du khách không chỉ ở một loại hình khác như du lịch dã ngoại, tâm linh, nghỉ dưỡng… Nhưng nếu nói Sầm Sơn là một trung tâm du lịch giàu đẹp nổi tiếng trong và ngoài nước thì sẽ còn cả một chặng đường dài. Chứng kiến các hoạt động văn hóa thể thao đầy sôi động do Ủy ban nhân dân thị xã vừa tổ chức bắt nhịp quang cảnh chào mừng hè biển 1999 của các cơ sở du lịch, tôi chạnh lòng nhớ tới Sầm Sơn cách đây một vài tháng. Sân văn hóa im lìm, trung tâm thể thao lác đác có mấy cậu trẻ chọc bi a. Những chiếc lều quán dựng tạm không có khách trông càng xơ xác. Các nhà khách, nhà nghỉ thì tiêu điều, hiu hắt. Thực ra các cấp, các ngành địa phương đang có những cố gắng trong việc đưa Sầm Sơn trở thành trung tâm du lịch của cả tỉnh. Nhìn vào chương trình tour, tuyến do công ty du lịch Thanh Hóa xây dựng thì Sầm Sơn bao giờ cũng là điểm du lịch chung của Thanh Hóa là chưa thực sự thu hút khách bởi cơ sở hạ tầng còn kém, sơ sài, sản phẩm du lịch không phong phú. Vì thế cái điểm nút Sầm Sơn vẫn chỉ trông chờ khách đến mùa hè là chính. Hàng trăm chính quyền địa phương giải quyết được dần những tồn tại về mặt mới cho Sầm Sơn, nhưng chính yếu tố thời vụ luôn là một bài toán khó giải. Một trung tâm du lịch nghỉ dưỡng không thể ngủ tới 2 phần 3 thời gian trong một năm. Các nhà kinh doanh du lịch và lãnh đạo địa phương đều hiểu rõ điều này. Tôi thấm thía cái mong ước của quyền chủ tịch thị xã Sầm Sơn, ông Nguyễn Văn Phùng, vấn đề bức xúc của du lịch Sầm Sơn là nhu cầu của khách ngày càng cao trong khi nội dung phục vụ thì đơn sơ, quy hoạch chưa hệ thống, yếu tố con người chưa đáp ứng được. Các giải pháp chính bây giờ giúp cho 214 cơ sở lưu trú của Nhà nước và tư nhân sống được chủ yếu là mình tự cứu mình. Các nơi phải tự đào tạo qua các trường lớp về kinh doanh du lịch. Đồng thời tăng cường khả năng tiếp thị, cạnh tranh lành mạnh. Nếu đi sâu vào tìm hiểu các cơ sở lưu trú ở Sầm Sơn thì các giải pháp kia hoặc là như muối bỏ bể hoặc không thực hiện được vì cái tên nhà khách, nhà nghỉ. Nhà nghỉ tư nhân thì trông chờ vào túi tiền của họ. Còn các nhà nghỉ thuộc về nhiều ngành sau quyết định 317/TTg lại tìm nhiều hình thức khác để tồn tại. Tôi thấy buồn khi ông Phùng nói vui: “giải pháp của các cơ sở này là trở thành nhà điều dưỡng, trung tâm đào tạo bồi dưỡng nghiệp vụ, phục hồi chức năng… Chẳng mấy cơ sở dám đứng ra đường hoàng cạnh tranh lành mạnh. Cũng có những nhà khách kinh doanh thực sự lại gặp khó khăn từ phía cơ quan chủ quản. Họ không được phép tăng cường tiếp thị, thu hút khách nghỉ dưỡng chỉ vì họ vẫn là nhà khách của Bộ. Một số nhà khách khác thì nằm chờ định đoạt số phận. Mặc dù cơ sở xuống cấp nhưng mùa du lịch vẫn đón khách sạn như thường và định giá tùy theo đường và định giá tùy theo cường độ của khách. Khi nói chuyện với tôi các ông chủ ở đây ngao ngán đổ tội cho tính mùa vụ gây khó khăn cho họ. Các nhà kinh doanh du lịch ở Sầm Sơn thì cho rằng vì tính mùa vụ nên hoạt động của họ phải dừng lại sau hè. Còn tiềm năng của ngành du lịch ở Sầm Sơn lại chờ đợi bàn tay của con người. Biển Sầm Sơn đâu chỉ gọi du khách vào mùa hè, nó vẫn vỗ về đều đặn những ngày tháng trong năm, vẫn cung cấp những tài nguyên quý báu của mình cho con người. Hy vọng các nhà kinh doanh du lịch sẽ biết cách thu hút khách tới Sầm Sơn không chỉ để tắm biển mà con vì nó sức hấp dẫn hơn thế. Hãy bắt đầu bằng các cuộc hội nghị, tập huấn, dưỡng sinh của các cơ quan đoàn thể. Chắc chắn Sầm Sơn sẽ là một trung tâm du lịch giàu đẹp nổi tiếng.
Phạm Hương-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (22(74))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.