Thấy gì qua phim ẩn số cuộc đời – Phần 1

Hiện nay công bằng mà nói phim VN có một số phim hay nhưng so với trước thì phim hay có ít mà phim chưa hay thì nhiều, chúng tôi đồng tình với nội dung bài báo: Vì sao phim ta chưa hay (báo Tuần Du Lịch số 26-5/7/99). Để chứng minh điều này tôi xin phản ánh ý kiến quần chúng về phim: “Ẩn số cuộc đời” chiếu trên Đài THVN ngày 1/7/1999, chiếu lại ngày 2/7/1999, một phim có thể nói là xếp loại “mì ăn liền” mà là loại rẻ tiền nhất đối với đẳng cấp của một đơn vị truyền hình Trung ương.
Một gia đình nông dân 100% có 2 cô con gái, cô lớn gia đình đồng tình cho ra thành phố học may và cũng đồng tình một cách dễ dàng cho cô lấy một ông Tây đứng tuổi vì cô này ham tiền hơn tình mặc dù cô ấy chỉ biết một vài câu tiếng Anh “… I love you (tôi yêu anh)”, thật là mỉa mai và vô lý hết sức ! Còn tồi tệ, lố bịch hơn là cảnh khi ra sân bay tiễn con gái và con rể đi ra nước ngoài, con gái và con rể đứng trên ban công, bố mẹ vợ ngẩng cổ lên nói một tràng giáo huấn: “… anh không đối xử với con gái tôi tử tế tôi sự kiện…” chao ôi con rể Tây thì làm sao hiểu là bố vợ nói cái gì mà con gái cũng không thèm để ý. Khán giả xem phim rất bất bình (đây không phải là phim hài) với cách bố trí của đạo diễn.
Còn cô gái thứ hai 18 tuổi nhan sắc cũng tương đối đẹp tên là Thảo, vai chính của bộ phim. Thảo cũng muốn theo gương chị, lợi dụng bố mẹ muốn ép gả cho thanh niên ở làng mà hai gia đình đã hứa hẹn với nhau “… một lời nói bằng một đọi máu, nếu mày không lấy thằng ấy thì tao từ mày…”. Thảo trốn lên thành phố, nhờ tấm thiếp giới thiệu của chị cô để lại. Thảo đến một công ty chuyên môi giới tìm chồng người ngoại quốc mà người ta thường gọi là Công ty “ma cô” chuyên lừa đảo những cô con gái nhẹ dạ hám tiền. Cô được gửi ở nhờ nhà một người làm nghề phiên dịch tiếng Anh đã bỏ vợ tên Chính – cũng là một vai chính của bộ phim. Đạo diễn cố gán cho Chính là một đứng đắn có đạo đức có những câu nói giáo dục Thảo quá hay, nhưng mỉa mai thay Chính lại là bạn thân của thằng “ma cô” chỉ vì tiền ! Đạo diễn còn bỗng nhiên cho ra một nhân vật có máu “dê”, để dựng nên một cảnh khiêu vũ nói nôm na là nhảy đầm, nhảy với Thảo để sờ soạng thân thể Thảo. Nhưng cái đáng phê phán là dựng nên cảnh nhảy đầm từng đôi một, nữ bá cổ nam, nam thì hai tay ôm mông nữ ghì chặt vào người ! Qua hai lần thằng “ma cô’ dẫn Thảo đi xem mặt ông Tây, một Việt kiều lớn tuổi như bố Thảo khiến Thảo thất vọng vỡ mộng bỏ nhà Chính ra đi, kết thúc bộ phim một cách gượng gạo, Chính đi tìm và gặp Thảo.
Qua bộ phim chúng ta thấy gì:
Bịa ra một câu chuyện không thực tế, lấy cái rất cá biệt có thể có làm cái phổ biến, làm gì có gia đình nông dân dễ dàng đồng tình cho con gái lấy Tây như thế, làm gì có ở thời đại này mà nhốt con gái vào trong buồng để bắt con gái lấy chồng, một anh chồng dở dở ương ương mới gặp lần đầu, có thể nói phim đã bôi bác bêu xấu người nông dân, dù cho thời kinh tế thị trường người nông dân có ham tiền không đến nỗi mất bản chất, mất đạo lý của người VN quá đáng như thế.
Mai Phương – Tuần Du lịch – 1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.