Thấy gì qua phim ẩn số cuộc đời – Phần 2

Nêu một tấm gương phản chủ trương chính sách về việc xây dựng nông thôn, về việc giáo dục thanh niên nông thôn, muốn tránh lao động thì cứ việc ra thành thị, không lấy được chồng ngoại quốc thì cũng lấy được chồng ở thành phố, cô chị lấy chồng Tây một cách trót lọt ngon lành, gửi tiền về cho cô em 600 đô để cô em sắm sửa quần áo trang điểm để có điều kiện lấy chồng ngoại quốc, còn cô em thì thích ở thành phố bất biết là lấy được chồng thương hại hay là yêu thực tình, miễn là có tiền không phải lao động đồng áng vất vả.
Vi phạm quy định nhà nước về việc cấm có những hành động biểu hiện trái với đạo đức, với phong tục tập quán lành mạnh trong hoạt động văn hóa văn nghệ. Việc nhảy đầm theo kiểu nữ quàng vào cổ nam, nam ôm lấy mông nữ ghì chặt vào người nhau là một hành động khiêu dâm, kiểu nhảy đầm này phương Tây đã có từ lâu rồi, ở nước ta có một số ít nhà hàng “đặc biệt” cũng có kiểu nhảy này nhưng đưa lên phim (hoặc hoạt động văn nghệ nói chung) thì nhất thiết không được, ngay như những cảnh hôn môi phim VN cũng đều tế nhị không thể trắng trợn như phim phương Tây được, mỗi nước có một nền văn hóa đạo đức phong tục tập quán riêng.
Phim “Ẩn số cuộc đời” là một phim rẻ tiền phản tác dụng về mặt giáo dục tư tưởng cũng như đáng chê trách về mặt nghệ thuật, được chiếu trên Tivi cho cả nước xem, ai cũng biết trách nhiệm cuối cùng là của đài THVN (cũng như nhiều phim VN không hay khác). Chúng tôi xin đề nghị:
THVN muốn phấn đấu có 50% phim trong nước sản xuất, 50% nước ngoài thì cũng nên hết sức thận trọng, phải coi trọng chất lượng hơn số lượng vì đài TH hiện là một trong những phương tiện vào loại bậc nhất về thông tin và giải trí đối với quảng đại quần chúng, để thực hiện đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng và Nhà nước. Nếu không thực hiện được 50% phim sản xuất trong nước có chất lượng thì cũng không sao nhưng chúng tôi thắc mắc là xem trên báo có rất nhiều phim trong nước sản xuất mà không thấy, không hiểu vì lẽ gì, mà lại đem chiếu cái phim ẩm ương như thế.
Chi phí làm một bộ phim thuộc diện Nhà nước quản lý là do ngân sách Nhà nước đài thọ, các nhà làm phim không thể sử dụng tiền bạc của nhân dân một cách lãng phí mà phim có bảo đảm chất lượng hãy làm, không nhất thiết phải tiêu hết tiền do ngân sách cấp vì không khéo thì tiền mất tật mang, lợi bất cập hại. Đây là trách nhiệm của các nhà làm phim từ viết kịch bản đến quay phim rồi phát hành không phải trách nhiệm của riêng một ai, ví dụ các diễn viên thấy kịch bản hoặc đạo diễn có vấn đề thì mạnh dạn dám từ chối đóng phim, thế là một bộ phim không thể ra đời được, dĩ nhiên trách nhiệm cuối cùng là người quyết định xét duyệt cho đem ra chiếu.
Hy vọng các nhà làm phim cũng là những người chiến sĩ xung kích chân chính trên mặt trận văn hóa văn nghệ, đấy cũng là ước vọng của người dân.
Mai Phương – Tuần Du lịch – 1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.