Viết từ bãi biển Phu-két – Phần 1

Ngành công nghiệp không khói
Du lịch là một trong số ít những ngành kinh tế có lịch sử lâu đời nhất và cũng có tương lai lâu dài nhất, bởi lẽ nó gắn liền với nhu cầu cơ bản của con người, và nguồn nhiên liệu cho nó không bao giờ cạn kiệt. Khác với nhiều ngành sản xuất khác, có thể nói du lịch là ngành kinh tế của các ngành nghề vì nó phát triển là nhờ môi trường kinh tế – xã hội nhất định; từ hành chính, pháp lý đến dịch vụ bưu điện, giao thông, y tế cho đến các ngành sản xuất khác nhau đều đóng góp một cái gì đó cho ngành du lịch. Ngược lại, du lịch đưa lại vô số những lợi ích cho mọi người. Nhiều quốc gia trên thế giới đã tồn tại và phát triển nhờ vào du lịch. Ấy vậy mà, không phải lúc nào, ở đâu và ai cũng đều nhận thức đúng đắn về “ngành công nghiệp không khói” này để khai thác đầy đủ thế mạnh của nó.
Ở Việt Nam đã có thời chúng ta tràn trề hy vọng về tương lai của ngành du lịch một đất nước thống nhất. Cảm nhận chung lúc bấy giờ là hễ mở rộng cánh cửa là du khách ngoại quốc sẽ ùa vào vì đất nước ta vô cùng giàu đẹp và còn xa lạ đối với du khách ngoại quốc. Khi đó ít ai hình dung ra những gì cần thiết phải làm thêm nữa để hấp dẫn du khách. Thậm chí có người, có ngành còn lo du khách sẽ ùa vào quá nhiều và gây những phiền toái cho chúng ta. Cũng có những điều ngộ nhận khác, thậm chí mơ hồ nhần lẫn giữa nhu cầu hiếu kỳ của du khách với cái nghèo nàn, lạc hậu, những đồ đạc cũ kỹ, lỗi thời, và thô sơ. Cứ theo cách tư duy đó, chúng ta thấy mình có hàng loạt các “thế mạnh”, nhưng lại quên mất sự so sánh tương đối giữa chúng ta và thế giới bên ngoài và những gì mà du khách thực sự mong đợi. Chúng ta chưa thấy hết vai trò cực kỳ quan trọng của hệ thống hạ tầng cơ sở nói chung và giao thông nói riêng đối với việc phát triển du lịch. Nhìn các vị “khách ba lô” lần lượt tiến vào thăm Việt Nam, có người tưởng đó là một mô hình du lịch mới và thích hợp với ta. Cũng đã có thời “toàn dân làm du lịch” theo kiểu phong trào. Từ thành thị đến nông thôn, vùng sâu vùng xa, dậy lên một trào lưu làm du lịch và không ít những câu chuyện “thật như đùa” đã diễn ra trong bối cảnh đó.
Nhìn sang các nước láng giềng
Ai có dịp đến một số khu du lịch nổi tiếng của các nước trong vùng Đông Nam Á, nơi có vùng thổ nhưỡng, khí hậu và cảnh quan như đất nước chúng ta, hẳn sẽ nhận ra một sự khác biệt khá nhiều về cách làm du lịch giữa họ và ta. Khu nghỉ mát và giải trí Gen-ting (của Ma-lai-xia), đảo du lịch tắm biển Ba-li (của In-đô-nê-xia) cũng như hàng chục các địa danh nổi tiếng khác trong vùng Đông Nam Á, về địa thế và cấu tạo tự nhiên, đều là những nơi có thể tìm thấy trên khắp các vùng lãnh thổ Việt Nam. Có lẽ không mấy ai chưa nghe tên Phu-két của Thái Lan, nơi hàng năm thu hút hàng triệu lượt khách du lịch từ năm châu bốn biển, chưa kể hàng loạt các hội nghị, hội thảo quốc tế diễn ra tại đó. Điều gì khiến một hòn đảo nhỏ nằm cách xa thủ đô Băng-Cốc đến gần nghìn cây số lại trở nên có sức hấp dẫn to lớn đến vậy trong suốt hàng chục năm nay?
Hà Li – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.