Viết từ bãi biển Phu-két – Phần 2

Thực ra cảnh vật trên hòn đảo này cũng tương tự như một số vùng ven biển và đảo ở nước ta, cũng rừng, cũng núi và bãi biển với những trận mưa rào nhiệt đới và ánh nắng chói chang mà ta không thiếu gì. Ngoài những yếu tố chung muôn thuở là “nhân hòa, địa lợi”, có lẽ nguyên nhân chính là cơ sở hạ tầng tuyệt vời của Phu-két. Tuy chỉ là một hòn đảo nhỏ Phu-két có một sân bay quốc tế lớn thứ hai Thái Lan với đầy đủ các thiết bị và tiện nghi của một sân bay hiện đại, đặc biệt là khách nước ngoài có thể làm thủ tục xuất – nhập cảnh ngay tại đây mà không nhất thiết phải qua thủ đô Băng – Cốc hay bất cứ một thành phố nào khác. Hệ thống đường xá chằng chịt đều được trải nhựa phẳng lì, với hệ thống báo hiệu giao thông và đèn chiếu sáng không khác gì tại các đô thị khiến cho cả hòn đảo không khác nào một thành phố lớn, nhưng cái hay là hai bên đường không san sát nhà cửa mà là những rừng cây, bãi cỏ, thỉnh thoảng cách quãng mới có những siêu thị, ngôi chùa cổ kính, hoặc một vài trạm xăng hay trạm dịch vụ nào đó, tất cả chỉ vừa đủ để làm thuận tiện và yên lòng cho du khách.
Ngồi xe dạo trên khắp nẻo đường của đảo ta có cảm giác như đi trong một miền đất êm đềm và thơ mộng, một thứ cảm giác khiến cho khách muốn sẽ quay lại với nơi này. Cứ thế, những con đường dẫn ta đến các bãi tắm, lên các đỉnh đồi và ra tận sát mép nước biển xung quanh hòn đảo. Các thứ ở đây dường như đã được hoạch định từ lâu trong một tổng thể hài hòa, thuận tiện, ít phải phá đi làm lại mà chỉ có tu bổ thêm vào cho hoàn thiện hơn. Được biết toàn bộ hệ thống hạ tầng đó đều được nhà nước đầu tư, tư nhân chỉ lo xây dựng các công trình kinh doanh của họ như các khách sạn, bãi tắm, nhà hàng. Có lẽ đó là một sự phân công hợp lý. Tình hình trật tự an ninh du lịch ở đảo này cũng rất tốt và là yếu tố then chốt góp phần vào thành công của hòn đảo du lịch này. Dĩ nhiên để có một nền nếp tốt như vậy hệ thống luật lệ ở đây phải nghiêm minh lắm, nhất là phải hợp lý và phù hợp với mong đợi của người dân địa phương lẫn du khách. Khách nước ngoài dù là quốc tịch nào đến đây đều có thể rất dễ dàng thuê mướn các loại phương tiện đi lại như xe gắn máy, xe ô-tô các loại với một giá rất phải chăng. Thuê một xe ô-tô con có điều hòa chỉ hết độ 400 bath, cộng với tiền xăng cũng chỉ hết 5-600 bath một ngày (tương đương 15 đô la Mỹ). Cảnh sát sẽ chẳng bao giờ nhũng nhiễu người thuê xe, trừ phi họ thực sự vi phạm luật lệ giao thông. Đỗ xe ở các nơi công cộng họ không phải trả tiền mà cũng không mấy khi xảy ra mất cắp. Ở mức sống của người dân xem ra vẫn còn thấp, có khá nhiều thanh niên “bán thất nghiệp”, song họ cũng không phải vì thế mà có những hành vi “xin đểu” đối với khách du lịch. Các cửa hàng tư nhân bày bán đủ thứ song đều có biển giá và ít khi thấy cảnh tranh cướp hay chửi bới ầm. Nói chuyện với một số khách châu u sang đây nghỉ mát, họ đều có chung một ấn tượng rằng người dân ở đây thật thà và mến khách. Các hàng hóa thường rất sẵn và khá đa dạng được bày bán ngay tại các khu chợ trên bãi biển. Rất nhiều trong số đó là hàng được làm tại địa phương và bằng những vật liệu địa phương như tre gỗ, vỏ sò, chim thú… Đồ ăn thức uống bên ngoài giá rất phải chăng so với giá khá cao tại các khách sạn, tạo cho du khách những sự lựa chọn cần thiết.
Hà Li – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.