Viết từ bãi biển Phu-két – Phần 3

Trông người lại nghĩ đến ta
Trường hợp của đảo Phu-két nói trên chỉ là một trong nhiều điểm du lịch thành công của Đông Nam Á. Song nó cũng cho thấy vai trò và mối quan hệ giữa nhà nước và yếu tố hợp tác của người dân bình thường là quan trọng như thế nào đối với mục tiêu phát triển du lịch nước nhà. Thiết nghĩ, Phu-két chỉ là một hòn đảo nhỏ tầm thường mãi mãi bị lãng quên nếu không có một hạ tầng cơ sở hợp lý như vậy hoặc sẽ là một sự lãng phí nếu như sự đầu tư đó không được tính toán đúng hoặc nếu không có một sự phối hợp hài hòa giữa người dân và chính phủ và giữa các ngành hải quan, hàng không và các ngành kinh tế khác của cả nước. Mặt khác, sự thành công của Phu-két còn nhờ việc biết kết hợp thế mạnh của rừng và biển với các đặc điểm tôn giáo, văn hóa và lao động thủ công của con người bản xứ, nhờ vậy mới đủ sức đáp ứng nhu cầu đa dạng của du khách từ nhiều vùng khác nhau trên thế giới. Thông thường một du khách ngoài mục đích tắm biển ra còn muốn tìm hiểu thêm về phong cảnh, con người và mua sắm một số đặc sản nào đó. Còn nếu như chỉ có tắm biển không thôi thì người ta sẽ không nhất thiết sẽ phải đến Phu-két. Ở Việt Nam, có khá nhiều điểm du lịch có một hai thế mạnh cùng với những khả năng tiềm ẩn khác, song dường như chúng ta chưa có ý thức khai thác tính đa dạng của nó. Vì nhiều lý do chúng ta thường chỉ đầu tư cho một thứ, và tại những địa điểm thường nằm tách rời nhau không thành một khâu liên hoàn tiện lợi cho sự đi lại của khách. Khâu yếu kém nhất có lẽ là cơ sở hạ tầng như đường sá, điện nước, vệ sinh và an ninh môi trường. Du khách đi chơi là để hưởng thụ chứ không phải để rèn luyện thể lực hay lòng kiên nhẫn, và nếu như chỉ có rèn luyện thì ngày nay người ta có thể làm việc đó tốt hơn nhiều chỉ trong bốn bức tường nơi ngôi nhà của họ. Bất cứ sự kiểm soát lộ liễu nào với những thủ tục rắc rối phiền hà đều có thể làm nản lòng du khách. Nếu chịu khó nghiên cứu và thay đổi cách làm cho phù hợp, ngành du lịch Việt Nam chắc chắn sẽ còn hấp dẫn hơn rất nhiều. Chúng ta hoàn toàn có thể biến vùng hồ Ba Bể thành một khu du lịch không chỉ có cảnh quan mà còn bơi lội, săn bắn, chế tác mỹ thuật và một nơi mua sắm. Đèo Hải Vân có thể trở thành một điểm du lịch tổng hợp thuận tiện để thu hút du khách bốn phương với một mức độ chi phí rẻ nhất vùng Đông Nam Á. Đó là chưa nói đến Vịnh Hạ Long, Đà Lạt, Ba Vì – Tam Đảo và nhiều điểm du lịch khác đã hoặc chưa được khai thác đều có thể trở thành những khu du lịch rất “ăn khách”. Đừng nghĩ rằng vốn đầu tư là tất cả bởi lẽ có tiền mà tiêu không đúng thì chỉ chuốc lấy sự phiền hà !. Có ít vốn thì làm nhỏ và “chậm chắc”, nhưng khi đã làm phải biết tính toán cho lâu dài, chớ bao giờ nghĩ rằng “tàm tạm, khi nào có điều kiện thì làm lại”, vì như vậy là một cách làm rất lãng phí và nhiều khu đưa lại những tác động tâm lý không tốt đối với du khách mà mãi về sau khó lấy lại cảm tình của họ.
Hà Li – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.