Vua nhái đón xuân

Dù đã dặn dò kỹ, chúng tôi vẫn không khỏi hồi hộp khi tới gặp Thăng Thăng Cường. Anh là ngôi sao của mọi ngôi sao, là nhà sáng tạo của mọi nhà sáng tạo. Nghe nói tuy anh rất vui tính nhưng cũng độp không khoan nhượng vớt bất cứ một ai… dù người đó là sếp của tổng một công ty lớn hay bầu sô ca nhạc xuyên quốc gia nếu cậy tiền mà phê anh sao lại thế này mà không thể khác… Sau khi cúi đầu, đi qua hai giàn bầu và su su, đến khoảng sân có la liệt chậu quất và những cây đào thế, anh bạn tôi đánh tiếng: anh Thăng Thăng Cường ơi, có nhà không?
Ai đó, xin mời vào!
Một thanh niên khoảng hai lăm hai bảy tuổi khom lưng bê từ trong nhà ra vỉa hè chậu cây cảnh… Tôi chợt nhủ thầm: “Ai như ca sĩ Bằng Kiều”, với kiểu đầu đinh phía trước tóc chải hất lên và một lọn tóc nửa đỏ nửa vàng thõng xuống đung đưa như đuôi con thú nhỏ. Anh bạn tôi hồ hởi ren lên:
A! Đằng Kiều, ca sĩ giọng nam cao Đằng Kiều.
Người thanh niên đặt xong chậu cây cảnh ngước lên với vẻ mặt hài hước hòa theo:
A! Đằng Kiều! Đằng Kiều! Lúc này tôi đã kịp nhận ra đó chính là Thăng Thăng Cường – người được mệnh danh là vua nhái của làng nhái mà chúng tôi rất cần một bài phỏng vấn nho nhỏ… theo đơn đặt bài của tờ báo nọ. Thấy bạn tôi lỡ trớn tôi phải chữa cháy ngay: Thăng Thăng Cường vừa đi biểu diễn chương trình Đằng Kiều?
Đúng vậy. Nếu tuần tới các bạn đến thăm chắc chắn sẽ reo lên: A TRƯƠNG ĐÀN! TRƯƠNG ĐÀN! Vì mình phải vào vai TRƯƠNG ĐÀN mà!
Tôi chủ động luôn: Thưa nghệ sĩ Thăng Thăng Cường vậy một tháng anh phải sắm bao nhiêu vai?
Cái đó cũng tùy. Phụ thuộc vào đơn đặt hàng mà! Thôi vào nhà đã, nhấp chén rượu Napoleong rồi tra khảo nhau cũng chưa muộn. Bạn tôi vội lùi lại mấy bước, cười cười: Anh… Thăng Thăng Cường cho em chụp vài kiểu ảnh đứng bên chậu quất và đào thế để lấy hương vị ngày tết đã.
Vội gì! Đợi tí nữa nắng chớm lên ta chụp với bầy dê cho nó xứng danh năm Mùi!
Ở đây nuôi cả dê hả anh?
Đâu có. Nó là cây cảnh nhái hình con dê cũng như nghề của tớ đó mà.
Sau khi nhấp vài ngụm rượu bạn tôi tỏ ra bỗ bã hơn: Anh Thăng Thăng Cường này, xuất phát từ ý tưởng nào mà anh lại chọn nghề nhái những ca sĩ đang ăn khách để làm kinh tế? Phải nói rất tình cờ. Mà cũng chẳng tình cờ một chút nào. Các cậu lúc nào chẳng nghe trên đài, trên báo hàng nhái, hàng giả… Đúng… xe Tàu nhái Honda, Đờ rim, phiu chờ… bạn tôi lại hăng hái lên hệ ngay đến xe máy. Thăng Thăng Cường thủng thẳng: Kể thì hết ngày này sang tháng khác, mọi lĩnh vực… nhưng
Nhưng gì hả anh?
Như chai rượu Napoleong đây cũng giả, không chấp nhận được!
Luật pháp không cho phép, vì nó đánh lừa người tiêu dùng, lấy lãi bất hợp pháp. Nhái bản quyền đã đăng ký mẫu mã, thương hiệu sẽ bị phạt rất nặng… Có một số đồ giả vẫn được khuyến khích vô tư như răng giả, giả da, giả lông thú, chân tay giả… Đấy là phạm trù khác, nói chỉ bằng thừa… Thăng Thăng Cường chợt đỏ mặt, giọng có ý gay gắt. Tớ muốn các cậu nghiêm túc một chút. Một đằng khi làm, lưu hành đã làm cho người ta biết là giả, khác với việc ẩn nấp những cái đã được khẳng định để đánh lận con đen… gây cho người ta nỗi đau, thất vọng và không thể nào cười được. Còn mình ư? Mình đăng ký đích danh với bầu sô làm trọn vẹn chương trình, ví dụ như chương trình biểu diễn của ĐẰNG KIỀU hay TRƯƠNG ĐÀN là để tạo niềm vui cho công chúng ở những vùng xa xôi, không có dịp được gặp gỡ đích danh hai ca sĩ kia… Nói cách khác là diễn lại hình ảnh, thể hiện lại con người mà công chúng đang ngưỡng mộ các cậu hiểu chưa? Mình tự nghĩ, nó như một môn kịch nói biến tướng thôi. Có điều, phải độc diễn và cũng phải đáp ứng được giọng ca sao cho một tám một mười… Bạn tôi không ngờ lại đùa cợt vào phần lao động đích thực của Thăng Thăng Cường. Nhưng vì cái người đối thoại với mình đã chấp nhận một cách làm hài hước, để kiếm sống thì lẽ nào anh ta lại không vượt qua được những câu hỏi móc. Thưa anh Thăng Thăng Cường, để tạo được ngoại hình và có chất giọng ca na ná như những sao nọ… anh làm bằng cách nào?
Luyện và luyện chứ sao nữa… Mình phải mua băng của các sao về nghiên cứu… từ cách ngắt, nhấn, kéo dài… đến những động tác về chân tay, mặt và cả đánh mắt xuống khán giả nữa… Anh có khi nào thấy bất lực hay bi quan với khả năng của mình? Hiện giờ mình chưa thấy những khía cạnh đó… có điều, đêm nằm mình lại hay nghĩ: trước đây kịch nói hoặc tuồng phấn đấu “nhái” từng động tác đến lời ăn tiếng nói của nhân vật lịch sử và mọi người xúc động… vỗ tay. Nay khán giả lại chỉ thích mình “nhái” ca sĩ, vậy thần tượng của cuộc sống ngày nay chỉ có thế thôi ư? Bạn tôi chợt trầm ngâm: Cười thì cười mà đôi lúc ngẫm cũng rơm rớm nước mắt… mình không ngờ Thăng Thăng Cường lại nghĩ sâu đến thế! Tôi vội đứng lên dốc ngược chén rượu: còn vài ngày nữa là đến năm mới rồi, Quý Mùi chỉ biết cười rung râu thôi đấy nhé! Có lẽ vì phấn khích, Thăng Thăng Cường xin phép chúng tôi vào nhà trong ít phút, khi quay ra anh đã có mái tóc và trang phục khác hẳn. Trông anh rõ là ca sĩ TRƯƠNG ĐÀN một trăm phần trăm, nhất là khi khán giả lại ngồi cách anh mười lăm hai chục mét với ánh đèn, xanh đỏ, vàng tím, lấp lóa liên tục quay. Thăng Thăng Cường một tay cầm Mic một tay chỉ dẫn chúng tôi dẹp bớt bàn ghế vào một góc. VUA NHÁI như đã vào guồng chỉ cho thằng bạn tôi bê chén rượu cần đặt vào chỗ thảm đỏ, mời hai chúng tôi thưởng thức, đồng thời làm luôn nhiệm vụ bầu sô duyệt chương trình TRƯƠNG ĐÀN tới đây anh sẽ thể hiện tại một khách sạn nhà sàn nhọ bên bìa rừng để giúp họ đón xuân sang.
Lê Ê Đê-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm số 47(212) năm 2003

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.